Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Xuân Tâm
Thu Jul 06, 2017 1:49 pm by Vân Nhi

» Guitar đường phố: đỉnh của đỉnh
Tue Mar 21, 2017 8:46 am by Vân Nhi

» Nhạc phim: Thiện, Ác, Tà
Tue Mar 21, 2017 8:42 am by Vân Nhi

» Nhac phim: Love story
Tue Mar 21, 2017 8:39 am by Vân Nhi

» Trăng tháng 8
Thu Sep 15, 2016 10:47 am by Vạn Xuân

» Cái đêm hôm ấy... đêm gì?
Tue Aug 16, 2016 8:07 am by Vạn Xuân

» Chuyện của chung
Thu Jul 14, 2016 10:44 pm by Vân Nhi

» Bợm nhậu ký
Mon Jun 27, 2016 8:29 am by Vạn Xuân

» Chuyện vui gia đình
Mon Jun 27, 2016 8:20 am by Vạn Xuân

December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Most Viewed Topics
Lý Bạch
Vũ Hoàng Chương
Việt Nam Sử Lược Q1
Nguyễn Khuyến
Bùi Giáng
Nguyễn Công Trứ
Lưu Linh
Đại Nam Quốc Sử diễn ca
Quách Tấn
Nguyễn Bỉnh Khiêm
Keywords
miền Huynh Liên

Share | 
 

 Phùng Quán

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 10:49 am

Mời rượu


Mời bác Ba Vì xích lại đây
Ta cùng túy lúy ngắm sóng say
Tôi đùa bác đấy đừng tưởng thật
Bác xích lại gần tôi cũng gay.

Bác là Ba Vì tôi Phùng Quán
Bác đông khách tôi càng lắm bạn
Toàn bợm rượu coi trời bằng chai
Họ nhầm lung tung bác với tôi...

Bác đẹp ngang tàng tóc còn xanh
Gái Đông Đô sướt mướt thư tình
Gửi nhầm địa chỉ tôi chết dở
Bà vợ tôi sẽ nổi cơn ghen.

Thôi, bác cứ ngồi yên ở đó
Còn tôi cứ tĩnh tọa ở đây
Tôi thì làm thơ bác làm núi
Nhớ nhau tưới rượu xuống Hồ Tây.




Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 10:56 am

Mưa Huế

Huế đẹp, Huế thơ. Nhưng ai là Huế đích thực mới ngấm đòn thiên nhiên Huế. Nghiệt ngã, dữ tợn, đỏng đảnh, bất thường: Nắng thì bùn hóa đá. Mưa thì đá hóa bùn...
Mưa Huế triền miên không ngớt. Tôi và Nàng dạo dọc bờ sông Hương dưới vòm trời tầm tã đan chéo mưa. Nàng liếm cặp môi nhạt nhòa nước mưa và kể về những lần đi nước ngoài: Hồng trường, Ăng co, tượng đài các nhà thơ Nga, tượng nàng Áp xa ra đang múa với xiêm y lụa đá... Những chuyện Nàng kể không đầu không đuôi. Tôi ghen với tất cả: bê tông Hồng trường, đá lát đền Ăng co, những bông tuyết đầu mùa, đêm trắng Pê téc bua, nàng Áp xa ra xiêm y lụa đá...
Mưa càng nặng hạt, càng xối xả. Giọng Nàng bỗng nghẹn lại. Tiếng Nàng run rẩy: "Tim em không được khỏe... Em bỗng thấy tim đau nhói... Anh đưa em về.... Em không sao chịu thấu cái mưa Huế khủng khiếp này..."
TRAIS TIM EM KHOONG DWOWCJ BINHF YEEN!
Bức điện khẩn tôi nhận từ đáy mắt em.



Nói dại dột
Nếu một sớm mai nào đó
Em bỗng bay mất
Tôi sẽ tan thành mưa Huế những ngày đông!
Tôi sẽ xối xả xuống tất cả những nơi nào em đã đặt chân!

Đá Ăng-ko Thom
Bê tông Hồng Trường
Sẽ phải xói lở
Vì những cơn mưa dẳng dai dữ dội
Đêm trắng Pê téc bua sẽ sầm tối
Đền Bai On ngập lụt phải đi thuyền!

Léc-măng-tốp
Pút-skin
Essênhin
Mai-a
Nàng Áp-sa-ra
Đồng và đá
Lần đầu tiên được nếm mùi mưa Huế
Họ liếm những cặp môi ướt đẫm
Và kêu lên
Ôi cái mưa khùng điên
Mưa không còn biết gì tới chừng mực!

Mưa Huế trả lời trong tiếng rơi sầm sập:

Làm gì có chừng mực thơ!
Làm gì có chừng mực mưa!
Làm gì có chừng mực yêu!
Làm gì có chừng mực thiên tài!
Làm gì có chừng mực khổ đau!



Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 1:45 pm

Nắng Cố Đô

Từng trải, thông minh, nhưng Nàng không vượt qua được thói thường tình nhi nữ. Biết mình đẹp và ăn ảnh, Nàng say mê chụp hình. Cuốn an bom ảnh với hàng trăm dáng vẻ của Nàng với tôi là một ám ảnh. Làm sao con người phải tốn bao nhiêu sức lực, thời gian cho một đam mê phù phiếm như vậy? Và cũng thật lạ, chính thói đam mê phù phiếm ấy lại có sức hấp dẫn không gì cưỡng lại được ở Nàng.
Một hôm, Nàng khoe với những người ái mộ Nàng một tấm hình cỡ lớn. Nàng đứng trước sân Đại Triều, mảnh mai, cân đối, tóc gió thổi bồng che kín khoảng mái ngói lưu ly điện Thái Hòa rực rỡ nắng phía sau. Nụ cười mê hồn, cặp mắt lim dim vì chói nắng Cố Đô...



Nắng Cố Đô Nàng cười dim mắt
Ôi nụ cười nghiêng thành cổ Hoàng Cung
Vua Hời sống lại, vua Hời khóc
- Ta lại bị lừa họ đánh tráo Huyền Trân!

Cắt giang sơn ba trăm dặm nước
Tưởng được công chúa hóa nữ tỳ!
Huyền Trân sân Đại Triều cười dim mắt
Nữ tỳ son phấn đền nợ Ô Ly...

Ta thương vua Hời nghèo mà ngốc
Ba trăm dặm nước tưởng là to!
Chỉ riêng nụ cười Nàng dim mắt
Ta đã đặt dưới chân Nàng cả Vương quốc Thơ!...



Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 1:51 pm

Nghe tiếng cuốc kêu


Chắc có điều chi bi thương lắm

Không bày giãi được nên phải kêu

Đêm mất ngủ, nghe cuốc kêu đứt ruột

Lòng những bàng hoàng muốn kêu theo.





Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 1:55 pm

Sám hối


Quỳ rạp trán trước đền Diệp lục
Tôi tạ tội cùng cỏ cây
Tôi đã mắc phải nhiều trọng tội:

Khổ đau cuộc đời mà tôi phải nếm trải
Tôi chưa đủ gan nếm trải đến tận cùng
Tôi chưa đủ tình thương
Để thương tất cả những gì cần được thương...
Tôi xin được trừng phạt!

Hãy đội lên đầu tôi một vành - gai - nước - mắt
Đóng đinh câu rút tôi lên thập - tự - tình - yêu

Hỡi bạn hữu thân sơ!
Trước khi mỉm cười với tôi
Hãy quất lên lưng trần tôi ngọn roi thương khó

Một trăm năm sau
Tôi sẽ rời thập tự
Với tấm lòng và mắt trẻ sơ sinh.




Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:04 pm

Say

(Rượu là bậc thiên tài tạo nên ảo tưởng)


Tăm tăm tình bạn
Chếnh choáng tình đời
Líu lưỡi tình người
Nôn nao thân phận!...

Chiếu rách ta ngồi
Lắc lư thuyền sóng
Cái giường long mộng
Một giòng sông trăng...

Ta cũng Lý Bạch!
Vồ trăng đáy sông
Mạn thuyền vừa cúi
Râu tóc bỗng lừng
Mắm tôm, chanh, ớt...
Trăng ta vồ được
Một mảnh ni lông!
Ta hơn Lý Bạch
Ta vồ được trăng!
Trăng ta đem gói
Nào dồi nào lòng...

Bên ta mỹ nữ
Mặt hoa che đàn
Ta Bạch-Cư-Dị!
Khách bến Tầm Dương..
Tư mã Nghi Tàm
Lệ đầm áo rách
Câu thơ bị biếm
Mềm môi ngâm tràn

Giai nhân! Giai nhân!
Mặt hoa ửng đỏ
Vì cảm thơ ta
Hay vì men lửa
Nghiêng đàn tỳ bà
Trăng rọi mặt hoa...

Ta nhìn xuống mâm
Lòng dồi như vét...
Vừng trăng nhoe nhoét
Một đống tỳ bà!
Ta nhìn giai nhân
Té mụ nạ giòng
Ta quen biết cũ
Nghiêng đàn tỳ bà
Té ra bát đũa
Tay gắp miệng và...

Ha ha, ha ha!
Cười đâu ta khóc...
Ta cười Lý Bạch
Cười giòng sông trăng
Cười Bạch Cư Dị
Cười bến Tầm Dương
Ta cười giai nhân
Mặt hoa che đàn...
Ta cười thân ta
Thiên sinh ngã tài...[1]
Mà ta vô ích
Vô ích! vô ích!
Ta cười rượu xoàng
Uống hoài vẫn tỉnh!...




Phùng Quán

1. Thơ Lý Bạch : Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:08 pm

Tạ


Ngày ra trận
Tóc tôi còn để chỏm
Nay trở về
Đầu đã hoa râm...
Sau cuộc trường chinh ba mươi năm
Quỳ rạp trán xuống đất làng
Con tạ...

Con tạ đất làng quê
Thấm đẫm máu bao anh hùng đã khuất
Không ngọn cỏ nào không long lanh nước mắt
Không lá cây nào không mặn chát gian lao!

Con tạ ơn cha
Đã yêu đằm thắm mẹ con
Con tạ ơn mẹ
Đã sinh con đúng lúc
Con tạ trời
Tạ đất
Đã mưa thuận gió hoà đêm mẹ lên giường sinh
Con tạ bà mụ vườn
Tạ lưỡi liềm cùn cắt rốn
Đã đỡ con ra đời
Vẹn toàn, sung sức...

Con tạ
Manh chiếu rách con nằm
Con tạ
Bát cơm nghèo mẹ con ăn
Con tạ
Câu dân ca mẹ con hát....
Tất cả thành sữa ngọt
Nuôi con ngày trứng nước...
Để hôm nay con được sống
Được lớn khôn...

Được chiến đấu hết mình
Vì tự do của Tổ Quốc
Được ca hát hết mình
Tổ Quốc thành thơ!



Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:22 pm

Tặng Xuân Quỳnh


Tôi gặp nàng thơ mặc áo xanh
Đang gọt khoai tây và thái hành
Tôi đã đọc thơ nàng
Về tình yêu... chia ly... và đau khổ
Về biển và thuyền và bão tố...
Tò mò tôi nhìn sâu đáy mắt nàng
Dò tìm cội nguồn những câu thơ não nề đó
Nhưng tôi chỉ thấy
Lấp lánh đáy mắt nàng
Sắc khoai tây vàng
Mầu lá hành xanh
Với niềm vui giản dị long lanh
Pha lẫn sắc trời xuân phố Huế

Tôi thật thà mừng rỡ
Khi tin rằng những chuyện tình yêu, bão tố
Chia ly... đau khổ... đó
Chỉ là chuyện thơ...
Những câu thơ
Trong những phút lòng tràn trề hạnh phúc
Nàng đã vui vẻ viết ra
Như khi người ta quá yêu nhau thích lau cho nhau nước mắt
Để tình yêu thêm đủ vị đắng cay...

Tôi là người trải quá nhiều đau khổ
Nên tôi ghét thù sâu sắc khổ đau
" Đau khổ làm cho con người thấp hèn "
Như một nhà thơ tự bắn vào tim mình đã nói
Nhất là khi cuộc đời quanh ta sống vui sôi nổi
Nhất là khi ta mới ngoài tuổi hai mươi

Tôi thèm sao những câu thơ tươi rói
Thơm tho hạnh phúc bình thường
Như chính cuộc đời nàng
Vợ làm biên tập báo Văn nghệ
Chồng nhạc công chơi Violon
Để ngon thêm suất cơm trưa tập thể
Một đĩa khoai tây vợ rán vàng

Nàng thơ mặc áo xanh ơi
Nếu chưa đủ sức làm những câu thơ gọi người đứng dậy đi tấn công
Tôi chúc nàng
Làm những câu thơ như đĩa khoai tây trưa nay nàng rán
Như mùi mỡ phi hành
Như mắt nàng giản dị long lanh
Pha sắc trời xuân phố Huế

Ai thấu hiểu chia ly
Bằng những người lính trẻ
Cưới vợ một hai tuần
Từ ngõ quê ra thẳng trận địa phòng không
Đạn lửa hai năm chưa nguôi được mùi thơm tóc vợ

Ai hiểu thấu chia ly
Bằng những người vợ
Một nách bốn năm con
Chồng đi B đi C
Hai, ba, bốn năm không một lá thư về
Ôi những con người hiểu biết lớn lao gấp mười lần ta đó
Họ cần chăng là tiếng hát của niềm vui
Những câu hát làm nguôi bớt mùi nồng thơm tóc vợ
Làm ấm hơn chỗ giường trống vắng người
Những câu hát như chính cuộc đời nàng
Thơm tho hạnh phúc bình thường.




Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:25 pm

Thi sĩ và công nhân


Giặc rút khỏi miền Bắc
Để lại nhiều phố phường
Nhiều con đường
Nhiều tâm hồn
Ngập đầy rác rưởi
Quét dọn đường đẹp như áo cưới
Là việc làm của đồng chí công nhân
Quét dọn rác rưởi trong tâm hồn
Chính quyền Cộng Hòa giao cho thi sĩ


Chúng ta hãy cùng đồng chí công nhân
Làm nhiều thơ cục cằn như cái chổi
Quét dọn sạch sành sanh rác rưởi
Những con đường và những tâm hồn
Nhiều vụ nặng nề nhưng rất vẻ vang
Chính quyền Cộng Hòa giao cho thi sĩ.




Phùng Quán
Nguồn: Giai phẩm mùa Xuân 1956 (in lần thứ hai).

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:35 pm

Thơ chơi


Bạn thương tôi nghèo
Tôi giàu kinh khủng!
Hồ Tây tôi kia!...
Ngàn trượng sóng
Tam Đảo núi tím dựng bình phong
Một dãy Ba Vì mây thêu nắng...

Chim mòng chim két dăm chục vạn
Cuối thu chim về dỡn với sóng
Cá lớn cá bé thả nuôi chim
Tôi ngồi chòi cao mặc sức ngắm!

Một ngày tôi hết nửa ngày say
Nằm dài chiếu vầu ngắm trời mây
Hứng lên múa bút, thơ lên cót
Thơ rượu, thơ tình, thơ cỏ cây!...



Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:41 pm

Thơ đề trên nỏ


Mười tám tuổi

Tôi phá thập tự làm nỏ

Năm muơi tuổi

Tôi đẽo nỏ làm thập tự.




Phùng Quán




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:42 pm

Thơ tặng Nguyễn Đức

(Nhân bạn cũ đến nhà mượn sách
"Những ngày đen tối" của Nguyên Hồng)



Cuộc đời tươi sáng lắm
Xem "đen tối" làm gì ?
Nếm hoài vị cay đắng
Ta ngọt ngào thiếu chi!

Niềm vui như hoa tươi
Nỗi buồn như rễ đắng
Hoa ngày một, ngày hai
Rễ đắng sống dai dẳng...

Giọt nào trong huyết quản
Cũng tràn vị đắng cay
Đầu đã pha tóc trắng
Ngọt ngào đâu dễ thay!

Âu cũng là số phận
Thế hệ Anh và Tôi
Lòng quá nhiều rễ đắng
Mà rất ít hoa tươi!...



Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:44 pm

Thơ viết cho con gái chưa đầy tuổi tôi


Con không là hoa

Mà con thơm ngát

Con không là ngọc

Mà con trắng trong

Con không là sông

Mà con dào dạt

Con không là nắng

Mà con ấm áp

Con không là trời

Mà con xanh ngát

Con không là thơ

Mà cha muốn hát

Nghìn bài về con.





Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:46 pm

Thơ vĩnh biệt Mẹ


Con biết Mẹ con yêu thơ lắm
Nuốt nỗi đau thương lệ ứa tràn
Con viết bài thơ con liệm Mẹ
Tiễn Mẹ đi về Cõi-vĩnh hằng.

Bài thơ mừng Mẹ tám mươi tuổi
Con mới viết hồi giữa tháng năm
Nghe thơ, Mẹ cười mắt rướm lệ
Mẹ yêu thơ thăm thẳm đáy lòng!

Thế gian biết bao người đã chết
Nhưng chết như Mẹ thật hiếm vô cùng
Tươi tỉnh, tinh tường đến phút chót
Và ra đi nhẹ như cánh hồng.

Mẹ nằm đó nhẹ như cánh hồng
Và cũng nặng như núi Thái Sơn
Ai cân nổi gian truân đời Mẹ
Gánh trên vai gầy tám mươi năm.

Mẹ chết mảnh mai như nhành liễu
Mẹ sống như đại thụ trăm năm
Bóng cây Mẹ xanh rờn hào hiệp
Che mát trọn đời chắt, cháu, con.

Xóm giềng, họ mạc, người thân sơ
Mẹ yêu thương đằm thắm thiết tha
Gặp khốn khó, Mẹ cưu mang không tiếc
Mẹ sẵn lòng chia cả thịt da.

Bảy mươi tuổi, Mẹ vẫn ham việc nước
Việc phố phường, đoàn thể chân vẫn son
Sức nhận được, việc gì cũng nhận
Mẹ đảm đương với tất cả tấm lòng.

Mẹ nằm đó vô cùng yên tĩnh
Như mặt nước hồ trong như đỉnh núi trong sương
Mẹ đã sống trọn đời đức hạnh
Nên phút ra đi thanh thản vô cùng.

Vĩnh biệt Mẹ, chúng con nhìn kỹ Mẹ
Lòng xé đau mà kinh ngạc vô cùng
Mảnh mai thế mà suối nguồn nghị lực
Vẫn tràn đầy cho đến phút lâm chung.

Mẹ cho chúng con hình hài máu thịt
Cho tâm hồn, cho cuộc sống sạch trong
Với chúng con, Mẹ là báu vật
Không có gì sánh được ở thế gian.

Mẹ ơi! Bà ơi! Cụ nội, ngoại ơi
Con cháu chắt, xóm giềng bè bạn
Phút vĩnh biệt xé lòng gọi Mẹ
Mẹ ơi, Mẹ có nghe thấy không?

Nắp ván nghìn đời đã đóng lại
Thôi từ đây, Mẹ mãi mãi vắng nhà!
Mẹ yêu thơ, con viết thơ dâng Mẹ
Như chính cuộc đời Mẹ mới là Thơ!




Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 2:53 pm

Tiếng hát trên địa ngục Côn Đảo


Bóng đêm trùm Côn Đảo
Sóng bể réo ầm ầm.
Gió hun hút đồi thông,
Trại giam nằm như chết.
Trập trùng lưới dây thép,
Trăng in bóng tháp canh.
Côn Đảo bỗng rùng mình.
Ai cất lên tiếng hát ?
Tiếng hát ngân cao vút.
Bay bổng giữa trời đêm.
Tiếng hát của chúng mình:
...Cờ pha máu chiến thắng...!
Trại giam đang yên lặng.
Tù nhân ngồi cả lên.
Nín thở ho thật êm.
Nghe tiếng hát dội thấm qua vách đá.
Bóng một lá cờ đỏ
Chói lọi như mặt trời.
Theo tiếng hát chơi vơi.
Mọc lên giữa địa ngục.
Tiếng người nào đang hát ?
- Một đồng chí của ta.
Giặc đem đến hôm qua.
Giam ở ngục đá xám,
Đợi ngày mai đem bắn.

Đảo càng khuya càng vắng,
Tiếng hát càng ngân cao.
Anh em khóc nghẹn ngào:
- Hát một đêm cuối cùng để mai chết.
Đồng chí ơi còn bài gì hát tiếp,
Hai ngàn chúng tôi thức suốt cả đêm nay!
Hàng ngàn bộ xương gầy,
Rít lên trong bóng tối.
Những người bị xiềng trói
Cựa mình xích kêu vang.
Muốn vùng dậy bẻ tan
Chạy đến người đang hát
Tên lính Phi đứng gác
Trước cửa ngục tử hình
Nghe tiếng hát lặng thinh,
Chống cằm lên mũi súng.
Người tù sắp xử bắn,
Vẫn hát mắt mở to.
Trong bóng tối sáng loà
Hai vì sao Bắc đẩu.
Người đang hát: chị Sáu,
Một cô gái miền Nam.
Năm nay mười bảy tuổi tròn
Hiền như bông lúa chín thơm giữa đồng.
Đêm hôm nay xích sắt cùm hai chân.
Ngồi trên đá như ngồi trên đống tuyết
Ngồi suốt đêm nay đợi ngày mai giặc giết,
Tóc chưa chấm vai, đời đẹp tựa trăng lên.
Nhưng mắt Sáu vẫn long lanh,
Vẫn thấy như mình sống giữa tự do.
Trên đường vào đảo hôm qua
Nghiêng mình Sáu hái bông hoa ven rừng
Cài lên mái tóc rối tung,
Cất cao tiếng hát giữa vòng lưỡi lê.
Bọn lính giặc như mê.
Trợn mắt nhìn cô gái,
Sắp chết mặt vẫn tươi roi rói,
Môi không tắt nụ cười:
- Trên cành chim hót chim ơi,
Ta làm cách mạng ta vui đến cùng,
Ngày mai chim đến mà ăn
Nhà tù Côn Đảo thành đồng lúa thơm.
Chim tìm bông lúa ngát hương,
Đặt lên nấm mộ đất vàng cho ta.
Nghe tiếng hát thiết tha
Của người tù sắp chết,
Tên chúa đảo quen ăn gan uống huyết,
Chiều hôm qua phải sởn ốc rùng mình.
Đêm hôm nay giữa lao tối vắng tanh,
Sáu hát mãi, căm thù chan chứa.
Hát bao nhiêu bài không nhớ nữa
Tiếng hát gợi lên những chuỗi ngày:
Sáu còn bé bỏng thơ ngây,
Một sớm nắng đẹp cờ bay đỏ làng.
Từ đó Sáu được đến trường,
Đêm thu trăng đẹp hát vang sân đình.
Rồi Tây đánh chiếm làng mình
Giếng trong đỏ máu, ruộng xanh cháy vàng,
Một đêm Sáu nằn nì xin me:
- Cho con làm liên lạc Công an.
Năm ấy mười bốn tuổi,
Mật thám chăng đầy lưới
Giữa thành phố Sài Gòn
Treo cờ đỏ sao vàng,
Giết Tây bằng lựu đạn
Ban ngày trong khách sạn
Tan xác bốn quan ba.
Lần cuối cùng sa cơ,
Sáu lọt vào tay giặc,
Đời trắng trong xanh ngắt,
Mới mười sáu tuổi đầu.
Chịu bao nhiêu thương đau.
Lê dương thay nhau hiếp,
Kìm gắp từng miếng thịt.
Cắt vú, đốt cửa mình.
Nghiến răng chịu nhục hình,
Sáu nhổ vào mặt chúng:
- Chúng tao làm cách mạng,
Không sợ chết sợ đau.
Thù chúng mày giết tao,
Đồng chí tao sẽ trả.
Ra toàn án áo đỏ
Chúng kết án tử hình,
Mắt Sáu vẫn long lanh
Thản nhiên nghe tuyên án
Có gan ném lựu đạn
Giết Tây giữa Sài Gòn,
Có gan đứng hiên ngang
Trưóc những giờ phút cuối.
Nhưng Sáu chưa đủ tuổi.
Chúng không thể giết càn.
Cắn răng nuốt bồ hòn,
Giam thêm hai năm nữa.
Sáu nghĩ: còn hơi thở,
Còn phục vụ nhân dân,
Mình còn sống hai năm,
Không thể xa cách mạng.

Giặc đẩy Sáu vào khám
Những tù nhân tử hình
Sống ở đây đinh ninh
Đếm từng ngày đợi chết.

Yêu Tổ quốc tha thiết,
Yêu Bác, yêu nhân dân.
Sáu không thể ngồi không,
Đợi ngày đưa đi bắn,
Ở đâu cũng có Đảng,
Ngay giữa tim kẻ thù,
Chi bộ của nhà tù,
Sáu được làm liên lạc.
Ngày nấu cơm đun nước,
Đem đến cho anh em,
Những người bị xiềng gông.
Cho đến giờ phút cuối.
Những đồng chí hấp hối,
Quằn quại kiết, ho lao,
Ngày hai buổi Sáu vào,
Nắm tay từng đồng chí,
Chuyền hơi ấm Đoàn thể,
Cho trái tim sắp ngừng,
Chuyền sức mạnh tinh thần
Cho những người, giặc sắp đưa đi bắn.
Một buổi trưa chúng vào khám
Bắt gặp Sáu đưa tin,
Chúng lồng lộn như điên,
Thét lên: Con khốn nạn,
Mày dám làm cách mạng
Đến chết vẫn không thôi!
Sáu bình thản mỉm cười:
- Lời chúng bay rất đúng!
Sáu chưa đến mười tám,
Chúng không dám để lâu,
Lén lút bỏ xuống tầu,
Đưa Sáu ra Côn Đảo
Hôm qua chúng nó bảo:
- Ngày mai sẽ giết mày.
Sáu kiêu hãnh khoanh tay:
- Ngày mai tao sẽ chết
Ngày ấy đã đến rồi!
Đêm nay qua gần hết.
Xa xa vọng vào tai
Tiếng chim rừng chiêm chiếp
Ánh sáng hiện lờ mờ,
Lọt vào ngục đá xám.
Ánh sáng báo đến giờ
Quân thù đưa đi bắn.

Sáu lấy đôi hoa tai
Của phụ nữ Nam Bộ
Tặng Sáu hôm xác Tây gục đổ
Giữa thành phố Sài Gòn,
Đeo vào vành tai nhỏ thon thon.
Tình đoàn thể dạt dào thấm thía.
Sáu vẫn hồn nhiên như đứa trẻ,
Nghiêng nghiêng đầu vuốt mái tóc rối tung.
Sáu nhớ lời mẹ bảo:
- Bao giờ tóc con chấm ngang lưng,
Mẹ mua cho chiếc khăn màu hoa thiên lý.
- Thôi mẹ đừng mua nữa!
Tóc con sẽ không bao giờ dài.
Còn mười lăm phút nữa thôi,
Tim con sẽ ngừng đập!
Tóc con, giặc nó sẽ chôn xuống đất.
Nó muốn chôn hết những gì mẹ quý mẹ thương.
Nhưng mẹ ơi đừng buồn!
Mẹ mất một mái tóc con,
Cho muôn mái tóc xanh hơn thế này.
Tóc con mục nát ở đây,
Tóc em con đẹp gió bay đến trường.

Ngoài đường xe rú vang,
Rít phanh cửa lao mở,
Sáu bước ra giữa hai hàng thú dữ.
Lên xe bình thản ngồi.
Nghe tiếng rú xe hơi
Ngàn người, hàng ngàn người
Đứng lên, đứng lên hết,
Đứng lên trong tiếng hát:
Bao chiến sĩ anh hùng...
Tiếng hát muốn lật tung
Tường đá xây song sắt.
Tiếng hát hoà nước mắt,
Đầm đìa như máu tươi.
Căm thù sùng sục sôi,
Tay chân cuồn cuộn máu
Chúng nó giết chị Sáu,
Người chị của chúng ta!
Trên địa ngục tha ma
Thêm nấm mồ đồng chí.
Chúng ta thương xót chị.
Căm thù quân dã man,
Cương quyết không đi làm.
Ngày hôm nay tuyệt thực!
- Đả đảo bọn đế quốc!
- Đả đảo quân giết người!
Trái đất còn mặt trời,
Lửa thù này chưa tắt.
Hai ngàn người cúi đầu răng nghiến chặt,
Tiễn biệt người đồng chí anh hùng.

Xa xa dưới đồi thông,
Nắng lấp lánh đầu lưỡi lê rờn rợn.
Sáu xuống xe đi giữa hai hàng súng,
Tiến thẳng ra đứng giữa hiên ngang,
Mắt sáng át lưỡi lê và thép súng.
Tên chúa đảo bắt đồng bào từ sớm,
Đến tập trung vây kín cả hai bên:
- Xem quan lớn hành hình Việt Minh,
Để chúng mày làm gương răn đe kẻ khác.
Đồng bào bưng mặt khóc,
Như xé ruột cắt lòng.
Trên trời dưới biển mênh mông
Xa Bác, xa Đảng, nhân dân đồng bào.
Thương chị nhưng biết làm sao,
Hai tay không súng không dao nhìn trời!
Sắp đến giờ bắn rồi,
Chúng nó hỏi:
- Muốn gì trước khi chết ?
Sáu nhìn đồng bào mến yêu tha thiết.
- Muốn nói với đồng bào
Cắn răng nuốt nghẹn ngào,
Nói từng lời rắn rỏi:
- Chúng nó giết tôi năm nay mười bảy tuổi,
Nghĩ đến Tổ quốc tôi không sợ kẻ thù.
Nhất định có ngày bộ đội của Bác Hồ,
Sẽ đến cứu chúng ta khỏi lao tù ngục tối
Cha đạo đến đọc kinh rửa tội
Cho ngày mai con được lên Thiên đàng.
Sáu gạt đi bảo rằng
- Tôi không làm gì có tội
Và chỉ bọn giặc xung quanh như hổ đói,
Chính lũ kia mới có tội tày trời,
Ăn xương, hút tuỷ, uống máu người,
Máu chúng tôi ngập cầu Ma Thiên Lãnh
Xác chúng tôi chất đầy lao đá lạnh,
Xương nối nhau phơi trắng rợn đồi thông.
Chính chúng nó, tội ác mới vô cùng,
Chúng nó chết đời đời ở địa nguc!
Lũ giặc thét: Bịt mắt!
Bắn chết nó đi thôi!
Đồng bào có người ngất,
Rú lên: Trời đất ơi!
Sáu dõng dạc: Tao không cần bịt mắt!
Tên chúa đảo xồ đến giật mái tóc,
Phủ trùm lên đôi mắt lóng lánh đen.
Sáu hất đầu tóc loã xoã bay lên,
Và giận dữ quát vào mặt chúng nó:
- Bắn tao di! Tao không bao giờ sợ.
Tao mở mắt to để nhìn luồng đạn chúng mày
Bắn tao đi! Mắt tao, ngực tao đây!
Bọn giặc rùng mình run tay súng.
Bốn phát chị vẫn sống.
Hai mắt vẫn mở to
Áo đỏ như mầu cờ,
Máu tuôn thành từng suói

Hai mắt vẫn sáng chói,
Nhìn cháy thịt kẻ thù.
Tiếng hô Đảng! Bác Hồ!
Gió bể mang về đất liền Tổ quốc.

Tám phát chị mới gục,
Đầu nghiêng như ngủ say.
Mái tóc gió bay bay,
Xanh rờn mười bảy tuổi...




Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:01 pm

Tím


Anh đứng sững giữa vườn hoa tím cũ
Anh bỗng thấy tím đến tận cùng nỗi tím nhớ em
Gốc hoa tím em cắt vẫn tím nguyên
Nhoi nhói lòng anh tím kỷ niệm
Hai vai áo anh ướt đầm mưa bụi tím
Tóc anh lùa gió tím hoàng hôn
Con én tím hồ Tây chao sóng tím
Lòng anh tím cô đơn
Nghĩ đến em, anh cồn cào nhức nhối tím
Thôi hết rồi, yên tĩnh tím xưa...
Có phải em hiện ra từ một giấc mơ tím
Tím hồn anh và tím cả thơ...
Hay em hiện ra từ một nhành hoa vi-ô-lét
Mà mắt em thăm thẳm tím hoang đường
Cổ tích dắt trẻ thơ vào đêm huyền thoại tím
Em dắt anh vào một biển tím sương
Cổ nghẹn đau nỗi tím bơ vơ
Anh gọi thầm tên em dưới một trời sao tím
Mắt bỗng ướt nhoà lệ tím đẫm môi thơ.




Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:04 pm

Tình tuyệt vọng


Trái tim tôi như trái cây bị dập nát
Rụng xuống từ cành cao
Tình tuyệt vọng là ngọn sào
Chọc cho trái cây rụng xuống...

Trái cây rụng
Vẫn mơ... giấc mơ... hoang tưởng
May ra được gót chân em dẫm nát
Để trước khi tan vào bụi đất
Còn được hôn gót chân yêu...

Nhưng em la lối phàn nàn
- Gian phòng tôi nóng thiêu như sa mạc
Anh đến ngồi quá lâu
Càng thêm nóng bức
Anh thở như người sắp chết khát
Chút khí trời ít ỏi của tôi!

Quá đau khổ
Tôi hóa thành lì lợm
Tôi xin em bớt giận...
Nếu không được ngồi
Thì tôi xin đứng
Cùng với cây chổi em dựng ở xó nhà
Nếu không được thở...
Tôi sẽ nín thở!
Như cái ngày còn đi chăn trâu cắt cỏ
Tôi xuýt chết dưới đáy giếng làng
Vì mải lặn mò con cá bống thần cô Tấm bỏ quên...

Em giận dữ la lên:
- Đứng trong xó nhà cũng không được đứng!
... Thì tôi xin ra đứng trước hiên...
- Đứng trước hiên cũng không được đứng!
... Thì tôi xin ra đứng ngoài ngõ...
- Đứng ngoài ngõ cũng không được đứng!
... Thì tôi xin ra đứng đầu đường
Tôi nhìn vào khung cửa nhà em
Môi rát bỏng những lời yêu thương...
- Đứng đầu đường cũng không được đứng!
Lời yêu thương cũng không được nói!
... Thì tôi xin chết...
Nhưng tôi không nói lời vĩnh biệt
Vì tôi tin tôi sẽ hồi sinh...

Dù hỏa táng
Dù chôn xuống chín tầng đất
Trái tim dập nát của tôi vẫn thắm một khối tình!


Tôi lì lợm gửi Nàng bài thơ tình thứ 13, với lời ghi chú: "Tôi yêu em. Mối tình mê đắm đầu tiên và cuối cùng của đời tôi. Tôi đã dứt trái tim khỏi lồng ngực dâng hiến em như một tông đồ dâng hiến mạng sống mình cho Chúa. Và buồn thay, con người không có trái tim thứ 2. Và nhà thơ, không có tim, tôi biết hát bằng gì?...
Nhưng điều khủng khiếp và cũng là tai họa thường trực với các nhà thơ là Sự thật còn lớn hơn cả tình yêu, lớn hơn cả trái tim. Chối bỏ sự thật, điều này vượt quá sức tôi, ngay cả khi miệng môi tôi đầy cát...




Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:13 pm

Tôi chỉ viết trên giấy có kẻ giòng

Rời bỏ vùng rừng núi Thái Nguyên, con suối Linh Nham, tôi lần về thành phố Huế quê nội, cũng là chiến trường cũ một thời đánh giặc. Lòng bồi hồi chạnh nhớ câu thơ làm 35 năm về trước: Ngày tôi lên đường cứu nước cứu nhà/ Tiễn đưa tôi chỉ có sóng nước sông Hương/ Dềnh cao chạm bờ cỏ...
Văn hữu và thi hữu quê nội quây quần săn sóc, đùm bọc, chiều đãi tôi. Văn hữu và thi hữu quê tôi nghèo lắm, có lẽ nghèo nhất đất nước. Thế mà vẫn đãi tôi theo cung cách vương hầu: 3 ngày 1 tiệc nhỏ, 5 ngày 1 tiệc lớn.
Rượu như lửa tôi uống tràn thay nước. Tôi van các bạn, rượu thì đắt mà các bạn thì nghèo, đừng cho tôi uống nữa.
Các bạn gạt đi: Đất Cố đô bao giờ chịu mang tiếng/ Để một nhà thơ phải đói rượu giữa quê hương!
Tôi ngất ngưởng sống, ngất ngưởng thơ, ngất ngưởng say. Và ngất ngưởng gặp Nàng.
Tôi tấu thơ cho Nàng nghe và hứa: "Tôi sẽ viết tặng em những bài thơ chỉ tặng cho riêng em". Nàng đứng lên, tìm và trao cho tôi 1 cuốn sổ. 1 vật tầm phơ vụt biến thành báu vật trong bàn tay có ngón dài thanh mảnh trắng như cẩm thạch tượng Rô-đanh.
"Em rất tiếc, không tìm thấy cuốn sổ nào giấy trắng tinh. Cuốn này các trang giấy đều có kẻ giòng. Em biết các nhà thơ đều thích viết thơ mình trên giấy trắng nguyên..."
"Tôi thì ngược lại- tôi nói- tôi chỉ thích viết trên giấy có kẻ giòng..."
Tôi ngồi xuống, giở từng trang cuốn sổ lịch mà chẳng hiểu để làm gì… Tôi chỉ viết trên giấy có kẻ dòng… Câu nói vô tình bỗng xuyên qua trí nhớ tôi như một ánh chớp. Cảm hứng thơ không biết từ cõi miền nào đột ngột dâng lên như cơn lũ suối Linh Nham, tràn ngập cả hồn tôi… Và như cách nói một nhà thơ xưa: "Bút đòi mực, mực đòi giấy, giấy đòi thơ..."



Từ ngày mới tập viết
Nay gần trọn đời văn
Số chữ tôi đã viết
Có thể phủ kín cồn Giã Viên...

Một niềm yêu tôi không đổi thay
Một niềm tin tôi không thay đổi
Viết trên giấy có kẻ giòng.

Là nhà văn
Tôi đã viết suốt ba mươi năm
Là chiến sĩ
Tôi là xạ thủ cấp kiện tướng trung đoàn
Tôi có thể viết như bắn
Trên giấy không kẻ giòng
Nhưng tôi vẫn viết trên giấy có kẻ giòng
Như cái thuở vỡ lòng tập viết.

Với nhiều người
Giấy không kẻ giòng dễ viết đẹp
Nhưng với tôi
Không có gì đẹp hơn
Viết ngay và viết thẳng.

Là nhà văn
Tôi yêu tha thiết
Sự ngay thẳng tột cùng
Ngay thẳng thủy chung
Của mỗi giòng chữ viết.

Nhưng là nhà văn và xạ thủ
Tôi biết
Khó vô cùng bắn trăm phát trúng cả trăm
Và càng khó hơn
Viết trọn một đời văn
Giòng đầu thẳng ngay như giòng cuối
Khi bàn tay đã đuối
Khi tấm lòng đã mỏi
Khi con mắt bớt trong
Khi dũng khí đã nguội

Trang giấy có kẻ giòng
Giúp các em bé vỡ lòng
Và nâng đỡ các nhà văn
Viết ngay và viết thẳng
Ngay thẳng thủy chung
Từ giòng đầu đến giòng cuối!



Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:16 pm

Tôi dịch Ét-xê-nhin


Cả triệu người và nửa thế kỷ qua
Trong đó có Mai-a
Đều tin
Ét-xê-nhin tự sát vì tuyệt vọng
Nhưng tôi không tin
Tôi biết
Vì sao Ét-xê-nhin tự giết...

Khi anh thấy thơ không còn đủ sức mạnh
Để tiêu diệt cái cũ
Anh phải lấy máu anh, hồn anh, và thân xác thiên tài của anh
Đúc chiếc chuông-thơ-cảnh-tỉnh
Và tự anh gióng lên hồi chuông
"Ở cuộc đời này chết chẳng có gì mới
Nhưng sống cũng chẳng có gì mới hơn"

Tôi là người am tường ngoại ngữ: Chuông
Tiếng chuông cảnh tỉnh Ét-xê-nhin
Tôi xin dịch nghĩa:
"Sống là phải mới không ngừng
Nếu không
Cả thơ và Đất nước sẽ đứng trên bờ vực chết!"



Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:23 pm

Tôi khóc

Tôi vẫn đinh ninh một cách xuẩn ngốc: tôi sẽ không còn biết ngạc nhiên trước điều gì. Vì những khổ nhục trần gian mà tôi đã nếm trải đủ chất đầy một thế kỷ sống. Nhưng do khi tình cờ tôi biết được sự thật đắng cay về Nàng, tôi như người bị chấn thương sọ não… Tôi không đủ sức để bước ra khỏi nhà. Và tự dìm mình vào một cơn say miên man, bất tận… Ôi rượu là bậc thiên tài tạo nên những ảo tưởng! Lần này tôi hy vọng rượu cũng sẽ là bậc thiên tài làm tôi nguôi quên… Nhưng rượu đã bất lực trước nỗi phiền muộn sâu thẳm của con tim.

… Ta đã khóc rượu xoàng Uống hoài vẫn tỉnh… Chỉ còn một cách nấu chảy và đúc sự thật bằng ngôn từ; như những người thợ nhà in nấu chảy chì thiếc đúc thành các mẫu tự. Sự thật có hình khối, con người sẽ đủ sức chấp nhận nó dù có cay đắng đến đâu. Vết thương trừu tượng là vết thương không cách gì lành được.



Tôi ngã nhào trước ngõ nhà em
Ngã chúi mặt...
Miệng môi tôi đầy cát!
Nhưng tôi không buồn rửa mặt
Tôi muốn đi thẳng vào nhà em
Như bao nhiêu lần khác
Ngồi xuống và tôi đọc câu thơ
Câu đầu tiên
Cũng là câu cuối cùng
Tôi đã bị dối lừa...

Tôi tin em với niềm tin của trẻ dại
Trăng Hoàng Cung em chỉ tặng riêng anh!...

... Em dắt tôi đi
Trên con đường lát những phiến trăng xanh
Ôi những phiến trăng có mùi hoa sứ
Em nói với tôi
Đây là con đường Trung lộ
Xưa chỉ có vua đi
Và đêm nay anh đi...

Trong khoảnh khắc ấy
Tôi bỗng thèm tự sát
Để vĩnh viễn
Thành Thơ
Thành Đá
Thành Trăng

Trước khi tự giết
Mười đầu ngón tay tôi cắn dập
Viết đỏ sân Đại Triều
Lời di chúc:
Tôi là người hạnh phúc nhất thế gian!

Ôi, còn có nỗi thống khổ nào hơn
Tình cờ tôi chợt hiểu
Một tháng có nhiều đêm trăng
Và thời buổi ngày nay
Vào Hoàng Cung là chuyện quá dễ dàng
Cả con bò con heo cũng đi trên Trung lộ...
Những gì em nói với tôi hôm đó
Em đã nói với nhiều người...
Ôi, những câu thơ này nó vượt quá sức tôi
Tôi không thể cất lên được thành lời
Nếu miệng môi tôi không đầy cát

Nhưng tôi vẫn không vào nhà em
Tôi quay về
Tôi khóc

Tôi khóc niềm tin yêu nát tan
Tôi khóc ngai vàng mộng tưởng
Tôi khóc Trăng-Hoàng-Cung bị lấm bẩn
Tôi khóc không biết lấy gì để gột sạch Trăng...


Tôi không chép bài thơ này tặng Nàng. Tôi muốn đào nấm huyệt chỗ tận cùng con tim chôn nó. Còn Nàng vẫn hy vọng chờ đợi những bài thơ mới tôi viết tiếp xưng tụng Nàng...
Hôm đó gian phòng Nàng lại chật cứng khách. Tôi lặng lẽ ngồi ở góc phòng quen thuộc. Mấy người bạn hối thúc tôi đọc thơ tặng người đẹp. "Đáng tiếc, giếng thơ tôi đã múc cạn gầu cuối cùng". Thi hữu họ Ngô nói to: "Tôi biết anh vừa viết xong bài thơ tình thứ 12. Đó là bài thơ tôi ưng nhất trong cả chùm thơ tặng Nàng". Tôi tái mặt: "Bạn đọc nó ở đâu?"- "Trong sổ tay của anh, trưa hôm kia... Đến chơi, thấy anh đang ngủ, tình cờ tôi thấy nó trên bàn viết".
Tôi nói như trong mê sảng:
"Trong nhiều chuyện cổ tích thường có một lép mô típ giống nhau. 1 anh chàng vớ vẩn, thường là khách giang hồ hay dân du đãng cùng nòi Essênhin "tôi không thành nhà thơ/ thì cũng thành trộm cướp" lạc vào động Thiên Thai. Chủ động là nàng tiên tuyệt đẹp yêu mến chàng, mời chàng ở lại. Rồi một hôm, Nàng phải đi có công chuyện. Nàng trao cho chàng 1 chùm chìa khóa và dặn: "Chàng cứ mở các gian buồng để giải buồn, có nhiều thứ lạ mắt chàng chưa hề thấy. Nhưng chỉ xin chàng đừng mở gian phòng cuối cùng với chiếc chìa khóa vàng to nhất...". Kết cục chàng cũng không bao giờ nghe lời Nàng, táy máy mở gian phòng cấm kỵ. Và thế là hết, bất hạnh xảy ra... Khủng khiếp hơn cả là chàng phải trở về cuộc sống nghiệt ngã trần gian...
Vậy lỗi tại ai? Chính Nàng có lỗi. Nàng cấm kị nhưng Nàng xúi giục. Nàng muốn trừng phạt không chỉ riêng Chàng mà sự ham muốn vô độ của con người. Nếu Nàng thật bụng muốn tránh cho chàng tai họa, nàng chỉ việc cất chìa khóa ấy đi.
Tôi yêu thật lòng... Tôi rút kinh nghiệm những câu chuyện cổ. Tôi cất dấu tận đáy huyệt tim tôi chiếc chìa khóa gian phòng cuối cùng...".

Nàng vốn sắc sảo, thông minh. Nhưng lòng ham muốn vô độ làm Nàng không hiểu điều giản đơn đến vậy. Nàng vật nài, phụ họa với các thi hữu đòi nghe bằng được bài thơ trên. Và tôi đành đọc...

Nghe xong, Nàng vụt dậy, vứt bỏ vẻ dịu dàng kiều diễm, nói với giọng nanh nọc, cay nghiệt mà có lần tôi được nghe: "Mời anh ra khỏi nhà tôi. Anh đã coi tôi như một con điếm!- Nàng bĩu môi, khinh miệt- Anh tưởng tôi yêu anh à? Tôi yêu anh từ bao giờ? Gian phòng tôi chật chội nóng thiêu như sa mạc, ngày nay qua ngày khác, anh ngồi ám tôi từ sáng đến chiều. Khách bạn tôi đến chơi, thấy anh họ đành bỏ về. Vì lịch sự tôi đành giới thiệu anh là nhà thơ. Nhiều người ngạc nhiên hỏi tôi: Nhà thơ? Đẹp như thơ kia mà! Sao nom anh ta phát khiếp! Không khéo lại bị mắc lừa đấy! Mời... anh... ra!"




Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:27 pm

Tôi yêu


Trái tim tôi như trái cây bị dập nát
Rụng xuống từ cành cao
Tình tuyệt vọng là ngọn sào
Chọc cho trái cây rụng xuống...
Trái cây rụng
Vẫn mơ giấc mơ... hoang tưởng
May ra được gót chân em dẫm nát
Ðể trước khi tan vào bụi đất
Còn được hôn gót chân yêu...
Nhưng em la lối phàn nàn:
- Gian phòng tôi nóng thiêu như sa mạc
Anh đến ngồi quá lâu
Càng thêm nóng bức!
Anh thở như người sắp chết khát
Chút khí trời ít ỏi của tôi!
Quá đau khổ
Tôi hóa thành lì lợm
Tôi xin em bớt giận...
Nếu không được ngồi
Thì tôi xin đứng
Cùng với cây chổi em dựng ở xó nhà
Nếu không được thở...
Tôi sẽ nín thở
Như cái ngày còn đi chăn trâu cắt cỏ
Tôi suýt chết dưới đáy giếng làng
Vì mãi lặn mò con cá bống thần cô Tấm bỏ quên...
Em giận dữ la lên:
- Ðứng trong xó nhà cũng không được đứng!
... Thì tôi xin ra đứng trước hiên...
- Ðứng trước hiên cũng không được đứng!
... Thì tôi xin ra đứng đầu đường
Tôi nhìn vào khung cửa nhà em
Môi rát bỏng những lời yêu thương...
- Ðứng đầu đường cũng không được đứng!
Lời yêu thương cũng không được nói!
...Thì tôi xin chết!
Nhưng tôi không nói lời vĩnh biệt
Vì tôi tin tôi sẽ hồi sinh...
Dù hỏa táng
Dù chôn chín tầng đất
Trái tim dập nát của tôi vẫn thắm một khối tình!


Tôi lì lợm gửi tặng Nàng bài thơ tình thứ mười ba, với lời ghi chú:

“Tôi yêu em. Mối tình đầu cũng là mối tình cuối của tôi. Tôi đã rứt trái tim khỏi lồng ngực dâng hiến em như một tông đồ dâng hiến mạng sống mình cho Chúa. Và buồn thay, con người lại không có trái tim thứ hai. Và nhà thơ, không có tim tôi biết hát bằng gì!” Nhưng điều khủng khiếp và cũng là tai họa thường trực đối với các nhà thơ: sự thật còn lớn hơn cả tình yêu, lớn hơn cả trái tim. Chối bỏ sự thật, ôi điều này nó vượt quá sức tôi, ngay cả khi miệng môi tôi đầy cát…




Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:31 pm

Trái Bí xanh

Gian phòng nàng chật cứng khách. Các nghệ sĩ đủ tầm cỡ, cán bộ, giáo viên, các chàng trai mới lớn, các người có chức danh ở địa phương… Tôi ngồi trong một góc phòng, nơi Nàng thường dựng cây chổi đót quét nhà. Tôi lặng lẽ ngắm Nàng cười nói tiếp khách với tất cả vẻ duyên dáng kiểu kiễm mà một thiếu phụ cỡ tuổi Nàng có thể có… Từ đáy sâu cõi lòng tôi, tràn ngập một thứ dự cảm kinh hoàng: mối tình thống thiết của tôi sẽ kết thúc một cách hài hước và bi thảm.

Nàng báo tin, mai là ngày sinh nhật của Nàng. Mọi người hứa tranh nhau mang hoa, bánh trái, rượu, đồ nhậu… và những món quà sinh nhật sẽ làm Nàng bất ngờ!

“Còn nhà thơ?’’ - Nàng quay lại mỉm cười hỏi tôi - “Anh sẽ tặng em quà gì ngày sinh nhật? Một bài thơ tuyệt bút nhé?’’ “Tôi sẽ tặng em một trái bí xanh.’’ Mọi người cười ồ. Đúng là một món quà sinh nhật có một không hai, cổ kim chưa từng thấy! Họ đua nhau nhao nhao châm chọc chế riễu tôi. Còn Nàng thì có vẻ giận:

“Các nhà thơ hay đùa quá trớn!’’ Tôi không chút nao núng:

“Trái bí xanh tặng vật của tôi nặng mười lăm kí lô, và trên da bí tôi đề thơ…’’ Tôi có một người bạn ở làng quê, từ thời để chỏm, cùng đi chăn châu cắt cỏ, và cùng học lớp một ở trường làng. Tuần trước tôi đến chơi, anh dắt ra vườn, chỉ lên giàn bí xanh:

“Cả một đời trồng bí, nhưng chưa bao giờ mình trồng được một trái bí lớn và đẹp đến như thế. Mình muốn tặng cậu.’’ Tôi nhìn trái bí bạn tặng nằm nặng trĩu trên giàn nom như một khối ngọc bích khổng lồ. Tôi xiết chặt tay bạn.

Tôi đến nhà bạn vào buổi sáng ngày sinh nhật Nàng, mang theo bút vẽ và sơn dầu màu tím Huế. Tôi xin bạn trái bí. Hai chúng tôi khó nhọc lắm mới đưa được trái bí xuống giàn. Tôi đề thơ lên trái bí, rôi mượn bạn chăn bông cũ, bao tải rách, áo quần rách mà bạn có ở trong nhà, bọc lại. Tôi lo ngại trên đường vận chuyển, trái bí sẽ bị bầm dập.

Dưới nắng trưa bùn hoá đá, tôi xăn quần móng lợn, đạp xe chở món quà theo con đường quê khúc khuỷu, đầy ổ gà, từ quê nội đến nhà Nàng.

Đường khá xa mà tôi không đám đạp nhanh nên tôi đến hơi muộn. Khách bạn đến dự sinh nhật Nang đang giữa chừng tiệc rượu. Mọi người ngừng gắp, ngừng và, ngừng uống, nhìn ra cửa, cùng kêu lên:

“Trời ! Quà sinh nhật của nhà thơ giống cái bao tải mùn cưa!’’ Tôi vén vạt áo lau gương mặt đẫm mồ hôi, lặng lẽ cởi tháo bao bì, vứt la liệt trước cửa phòng Nàng, ùn cao như đống rạ.

Tôi nâng trái bí với những dòng thơ màu tím Huế bằng tất cả gân sức của hai cánh tay gần cháy nắng. Tôi bước đến trước mặt Nàng, nói trong tiếng thở gấp:

“Tặng vật tôi mang từ làng quê mừng sinh nhật em đây…’’ Mọi người vội vàng dẹp hết cốc chén, hoa, rượu la liệt trên mặt bàn, hối thúc tôi:

“Nhà thơ để xuống đây cả nặng.’’ Hai cánh tay tôi bỗng run lên. Đến lúc này tôi mới cảm nhận hết sức nặng ghê gớm của tặng vật.

“Nhưng tôi sợ da bí bầm dập… Nó xanh và đẹp đến thế này kia mà…’’ Nàng vội chạy ra sau bức màn gió, cầm ra chiếc gối còn dính vài sợi tóc của Nàng, đặt ngay ngắn trên bàn:

“Anh đặt lên đây.’’ Tôi đặt khối ngọc bích khổng lồ lên mặt gối thêu một bông hồng, dằn lên những sợi tóc dài và đen mướt đến huyền hoặc.



Hơn cả mang bình nước trường sinh trong cổ tích!
Hơn cả mang cây đèn thần trong nghìn lẻ một đêm!
Hơn cả mang trái đào tiên
Cắn một miếng sẽ trở thành bất tử!
Và trái cây bầm dập sẽ hết thiêng
Tôi mang trái bí xanh
Chút tặng vật quê mùa hèn mọn
Mừng sinh nhật em...

Trên da bí
Màu men ngọc Lý
Tôi tạc câu thơ
Buồn như lửa
Hỏa táng trái tim...

Tôi ngồi lặng nhìn em
Cổ cháy khát cơn thơ
Môi rát bỏng những lời giã biệt

Tôi đã trải qua
Nỗi kinh hoàng của người tù vượt ngục
Khi bẻ cong chấn song sắt nhà tù
Mà tôi phải cưa kiên nhẫn suốt một mùa Thu
Lao vào bóng đêm ngàn cân treo sợi tóc
Nhưng nỗi kinh hoàng này đã thấm tháp vào đâu
Với nỗi lo trái bí xanh bầm dập
Trên con đường từ nhà tôi đến nhà em!...

- Đến nơi rồi!
Trái bí vẫn lành nguyên!
Tôi thầm reo như người tù vượt biển
Khi năm đầu ngón chân bỗng chạm đất liền!
Em đưa bàn tay cho tôi
Và tôi đã nắm chặt
Trong khoảnh khắc ấy
Tôi bỗng nôn nao chóng mặt
Toàn thân run lên một dự cảm kinh hoàng

Trên vực thẳm vô cùng của hạnh phúc
Tôi bỗng thấy mình đang đứng quá cheo leo!...



Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:34 pm

Trái Thơ


Từ khi tôi biết em
Tôi không còn được ngủ trọn đêm
Cứ nửa đêm là tôi thức giấc
Có con chim gì mỏ rất sắc
Nó đậu trong tóc tôi
Nó mổ vừng-trán-thơ chín mõm
Tôi bàng hoàng thấp thỏm
Sợ trái-thơ rụng trước bình minh
Tôi vùng dậy
Đốt đèn
' Tôi hái...

Từ khi tôi biết em
Trái-thơ chín nhiều đến nỗi
Mỗi đêm tôi thức giấc nhiều lần
Đêm quên ngủ
Ngày quên ăn
Rượu như lửa tôi uống tràn thay nước[1]
Chắc chỉ một ngày thôi
Tôi sẽ ngã gục
Dưới chân em
Chết kiệt sức vì thơ!...



Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

1. Các thi hữu ở Huế thích đảo ngược, đảo xuôi câu này để đùa:
-Nước như lửa tôi uống tràn thay rượu
-Rượu như nước tôi uống tràn thay lửa
-Lửa như rượu tôi uống tràn thay nước v.v.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:38 pm

Trầm


Thoạt nhìn tưởng củi mục

Cháy lên mới thấy thơm

Kiếp trước trầm đích thực

Anh hùng và thi nhân.





Phùng Quán




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:40 pm

Trăng


Trăng du đãng ngủ nhờ thềm lạnh

Muốn mời vào, nhà không chiếu chăn

Tỉnh giấc. Trăng đi còn để lại

Nước mắt đầy thềm tạ cố nhân!




Phùng Quán
(Nguồn: Trăng trong thi ca, tuyển thơ nhiều tác giả, NXB Hội nhà văn, 2007)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:45 pm

Trăng hoàng cung

Một hôm, Nàng nói với tôi: "... Thật ra anh cũng đáng được làm vua...". "Làm vua? Bằng cách nào vậy?". Nàng nhìn tôi với đôi mắt lim dim như chói nắng Cố Đô, giọng Nàng reo vui: "Dễ không mà. Em đã hợp đồng thuê tay gác cổng Ngọ Môn, 8h tối đêm nay, sẽ mở cổng chính cho anh vào Hoàng Cung. Đêm nay trăng mười sáu tuyệt đẹp..."- "1 hợp đồng như vậy có đắt lắm không?"- "Giá bằng 5 bát bún bò giò heo..."
Ngọ Môn quan là cổng chính đi vào Hoàng Cung. Sau Cách mạng, cửa vua đi thường đóng kín để giữ lại vẻ uy nghiêm cũ. Khách tham quan chỉ ra vào cổng phụ.
Ý tưởng khôn ngoan của Nàng làm tôi bàng hoàng pha chút đớn đau. Thì ra... nếu có chút tháo vát, người ta có thể thực hiện những mộng tưởng hoang đường nhất với cái giá chẳng đắt lắm, với 5 bát bún bò giò heo, 1 nhà thơ bầm dập có thể làm lễ đăng quang dưới bầu trời lộng lẫy mầu trăng.
Tôi nhìn sâu vào đáy mắt Nàng: "1 vị Hoàng đế bao năm lưu lạc trở về thăm lại lâu đài của Vương triều đã mất mà phải lủi thủi một mình thì buồn quá...". Nàng nói không đắn đo: "Em sẽ cùng đi với anh... Em sẽ là Hoàng hậu của anh!"
Trong những giờ phút đợi chờ, tôi đã uống tràn không biết bao nhiêu chén đầy chén vơi thứ rượu làng Chuồn bên phá Tam Giang: cháy nồng, mênh mông như được cất bằng biển và lửa!.. Ha ha! Rượu là bậc thiên tài tạo nên ảo tưởng.
Bầu trời Cố Đô đêm đó không một gợn mây, không một vì sao. Vừng trăng mười sáu kiêu sa, lộng lẫy như một vị Hoàng đế cao ngạo, cô độc trị vì một giang sơn trống rỗng, đẹp mà đơn điệu đến kinh hoàng!
Giờ đăng quang đã điểm. Hoàng đế râu tóc rối bù, vận long bào vải chàm cũ bạc, chân dép lốp nặng như cặp cùm, hơi thở nức men rượu, khoác tay Hoàng hậu áo Pun, quần bò mốc, mí mắt tô xanh màu mất ngủ, móng tay móng chân sơn đỏ, chuếnh choáng tiến vào cửa chính Ngọ Môn Quan...
Tôi khóac tay Nàng bước qua vòm cổng tối thâm u, thoáng mùi tàn tạ, rêu mốc... Trước mặt tôi hiện ra toàn cảnh sân Đại triều và điện Thái Hòa ngập giữa biển trăng. Tôi và Nàng dạo quanh Hoàng Cung, dẫm đạp lên trăng. Lối xưa xe ngựa giờ lỗ chỗ ổ gà. Những hồ sen nối tiếp hồ sen. Vương nghiệp mấy trăm năm triều Nguyễn tạo dựng chỉ còn lại những phế tích hoang tàn!
Khi chân đã mỏi nhừ, tôi và Nàng ngồi bó gối trên bậc đá sân Đại triều, lặng lẽ ngắm trăng.
Nàng xem đồng hồ tay, đứng bật dậy và giục: "Ta về đi thôi anh! Muộn quá rồi! Còn chưa đầy 5 phút nữa là họ đóng cửa Vua đi..."



- Em ngồi nán lại với tôi
Một phút nữa thôi...
Ừ, hay xin em hai phút
Ôi trăng Hoàng Cung đêm nay đẹp đến não lòng!

Tôi sắp phải từ giã ngai vàng
Từ giã Hoàng Cung
Giã từ mộng tưởng
Giã từ em...
Phảng phất hương hoàng lan
Từ Tử Cấm Thành hoang tàn đổ nát
Tôi sắp phải trở lại cuộc đời cay cực
Qua cửa chính Ngọ Môn...

Ôi, có lẽ nào
Tất cả những gì đêm nay là có thật?...

Em với mái tóc đen dày che nửa mặt
Hồ sen như gấm trải quanh Hoàng Cung
Điện Thái Hòa
Cung Trường Sanh
Thái Bình Lâu... Hiển Lâm Các
Sân Đại Triều mênh mông trăng...

Ôi, có lẽ nào
Tất cả những gì đêm nay là có thật?...

Không...
Tôi không tin...
Tất cả là do trăng bày đặt
Trăng thương tôi
Một đời lao lực
Một đời cay cực
Một đời thơ...

Vỗ về tôi
Như trẻ nhỏ
Trăng ru...
Như bà ngoại
Trăng dắt tôi vào cổ tích
Cô Tấm với nàng Bạch Tuyết...
Hằng Nga ngủ trong rừng
Con yêu râu xanh...

Tôi biết
Trăng là một nhà bày-đặt thiên tài
Lều tranh bày đặt thành cung điện
Vườn hoang thành vườn Thượng Uyển
Vũng nước tù bày đặt thành hồ sen...

Nhưng tôi không biết
Từ chất liệu gì mà trăng bày đặt ra em?...

.... Một vùng tóc như một vùng biển tối
Vùng mắt em thăm thẳm tia nhìn
Những ngón tay ngón chân có mùi hoa dại
Cái cổ trần như rong dưới đáy sông Hương...
Giọng em nói
Tiếng em cười
Và nỗi buồn phảng phất trên làn môi
Từ chất liệu gì mà trăng bày đặt?...

Trăng Hoàng Cung đêm nay ơi!
Trăng nhân hậu
Trăng thiên tài...
Cảm ơn Trăng thương tôi mà bày đặt
Nhưng cái tuổi tin vào cổ tích
Tôi đã qua rồi...



Phùng Quán
(Trích Trăng Hoàng cung)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:49 pm

Trường ca cây cà


Ba mươi năm trước
Tôi chết giữa Hồng Hà sóng dữ
Tôi lại hồi sinh giữa xanh thẳm Hàn Giang
Chính cây cà quê mùa lao lực
Đã dạy tôi dũng khí bền gan!


Chương 1 - Cây cà

Quả da trinh nữ
Cuống hoa văn tiền sử
Hoa tím sắc xuân
Lá xanh men ngọc
Thân lao lực màu quê.


Chương 2 - Thương cây cà

Chắt nắng
Gạn mưa
Mà xanh
Mà tím
Tím chỉ còn cuống
Xanh chỉ còn xương


Chương 3 - Lời cây cà

Biết khổ đấy
Mà không ngại khổ
Bởi đất sinh là để làm cà
Mặc cho sâu róm đầy cành
Rễ còn bám đất
Còn khôn nguôi tím nguôi xanh.


Chương 4 - Cà giống

Bạc tóc học trồng cà
Tôi mới hiểu ra
Vì sao Gióng
Trước khi lên ngựa sắt
Vung roi trừ giặc
Chỉ ăn cơm cà
Vì gióng biết
Trong trái cà lao lực khiêm nhường
Ẩn giấu
Tiềm tàng
Cái bền gan của đất
Trí khôn của nước
Cái ngoan cường không khuất của cây
Sức mạnh của những gì rất thật
Tấm lòng thơm thảo của dân
Ăn hết bảy nong cơm
Ba nong cà
Chú bé không cha
Làng Phù Đổng
Đứng dậy vuơn vai
Thành Thánh Gióng
Người cứu nước khổng lồ.


Chương 5 - Cà nghệ

Cà Nghệ
Thịt giòn
Ruột đặc
Người Nghệ
Tiện tằn , chân chất
Muối một vại cà
Ăn một năm
Sử kháng chiến ngàn trang
Người Nghệ ưa vắn tắt:
- Đánh Pháp hết chín vại cà
Đánh Mỹ hơn hai chục vại
Bù đi bù lại
Đánh bại hai đế quốc to
hết ba chục vại cà.


Chương 6

Tổ quốc ta đủ cà, đủ muối
Đủ đất nung cả ngàn chiếc vại!




Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:51 pm

Tự bạch


(Trích)

Ngày tôi lên đường
Cứu nước cứu nhà
Tôi chẳng được như bao nhiêu anh em đồng chí
Có mẹ gấp áo quần
Em gái nắm cơm
Có cha cầm tay dặn dò: Con cố gắng...
Có người yêu đưa tiễn một quãng đường...

Ngày tôi lên đường cứu nước cứu nhà
Tiễn đưa tôi
Chỉ có sóng nước sông Hương dềnh cao chạm bờ cỏ
Trăng hạ huyền như một lưỡi gươm cong
Trăng, sóng thương tôi, đưa một quãng đường......

Tôi phải trốn trên cây
Tôi phải lặn xuống nước
Chúng dồn tôi đến trường học lớn nhất thế gian
Trường của những kẻ mất tự do, mất nhà, mất nước!

Từ đó trong bóng tối ẩn nấp
Tôi chỉ còn ngủ một mắt
Tôi chỉ còn thức một mắt,
Mắt kia tôi nhìn Huế - của - tôi!
Không phải Huế thật đâu
Chỉ một quầng sáng đỏ
Treo phía chân trời hiu hắt bụi mưa...

Nhưng tôi biết dưới quầng sáng đó
Là dốc Nam Giao, là cầu Bạch Hổ
Là bến đò Trường Súng tôi thường qua
Là con đường từ Ngục - Giàng - Xây đến Trung Bộ Phủ
Mẹ tôi thường dắt tôi
Đi từ quê nội lên quê ngoại
Là mái nhà tôi xế cổng tam hoà
Mảnh sân nhỏ xanh một dàn hoa lý
Gốc cau già soi vại nước mưa.....
....


Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:52 pm

Tự kiểm điểm


Tôi vào quân đội
Những năm chiến tranh trận mạc
Đảng giao tôi công tác:
Giao liên, trinh sát, đánh mìn...

Đất nước hoà bình
Đảng lại giao công tác:
Làm thơ.

Tôi căm ghét bọn lãng phí tham ô
Nguyền rủa chúng chẳng tiếc lời, tiếc chữ!
Nhưng rồi tôi cũng tham ô.
Thơ ca Đảng giao sản xuất ra
Tôi đã lấy đi dăm bảy bận
Gặp người yêu chút quà nhỏ tặng nàng...



Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:53 pm

Viết thơ tặng thi hữu Vĩnh Tôn

(Nhân bạn đổi tên là Hải Bằng)


Trong muôn vàn kiếp chim
Cực nhất kiếp chim biển!
Biển giàu có vô biên
Miếng ăn thật khó kiếm!...

Chân phải cào tung sóng
Cánh phải chém bão giông
Chỉ con khuyết con còng
Vẫn không no nổi bụng!

Gặp những ngày biển động
Phải chúi bụi xương rồng
Thò ra sợ bão cuốn
Thụt vào lại gai đâm!

Lạ lùng thay chim biển
Vẫn yêu biển vô cùng
Chắt ra từ sóng mặn
Lời thơ như mật ong!...

Ơi Hải Bằng chim biển
Ta thương mi vô cùng!
Chim biển - chim thi sĩ
Chim biển - chim anh hùng!



Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    Wed Jun 06, 2012 3:55 pm

Xưng tụng cây chổi

(Tặng nam nữ công nhân vệ sinh trên khắp thế gian)


..."Tôi muốn làm những câu thơ
Cục cằn như cái chổi
Quét dọn sạch sành sanh rác rưởi"...
(Trích "Thi sĩ và công nhân" đăng trong "Giai phẩm mùa xuân" 1956)

Không rõ nguyên cớ gì
Tôi có một nỗi ghê tởm mênh mông
Với mọi loài rác rưởi
- Rác rưởi làm tôi buồn nôn
- Rác rưởi làm tôi tức giận đến nổi khùng!
Có lẽ từ ngày còn trong bụng mẹ
Tôi đã nhiễm tính khí của Người
Sống sạch
Mẹ tôi sống sạch đến khó tin
Người sống sạch đến tột cùng của sự sạch
Ba mươi năm không gặp con
(Mà lại là con một)
Nhắm mắt, Người chỉ để lại một lời trăng trối:
"Hãy chôn mẹ trên một vùng đất sạch
Dù cho xa chót núi đầu nguồn..."

Tôi được nhiều địa phương mời đến đọc thơ
Hễ được bồi dưỡng chút tiền còm
Là tôi tìm ngay ra chợ
Chọn mua chổi
Như các cô gái đến tuổi lấy chồng
Chọn mua quần áo, phấn son...

Ba mươi năm qua đi xa về gần
Quà tôi tặng bạn hữu, người thân
Độc một món quà CHỔI!
Như những tỷ phú tích trữ vàng
Tôi tích trữ chổi!
Trong nỗi kinh khiếp mênh mang
Một ngày nào đó chợ búa thế gian
Không nơi nào bán CHỔI!

Như những tay sành ăn
Thuộc lòng các cửa hàng đặc sản
Tôi thuộc lòng đặc sản chổi các địa phương....
Miền Tây, miền Đông châu thổ sông Cửu Long
Chổi tàu cau, cọng dừa hình giẻ quạt
Quãng Ngãi, Quảng Nam: Chổi chít
Thừa Thiên, Quảng Trị: Chổi rành
Chổi xể: Quảng Bình
Phú Thọ, Tuyên Quang: Chổi cọ
Kinh Bắc, Thái Bình: Chổi lông, chổi rơm
Yên Bái, Cao Bằng: Chổi mây, chổi giang...

Nếu kiếp sau tôi được tái sinh
Tôi nguyện ước tái sinh làm cây chổi
Một cây chổi không cùn, không mòn
Một cây chổi quét dọn, bền gan...

Nếu đất nước thành lập Nhà - xuất - bản - Chổi
Tôi tình nguyện làm biên tập viên không lương
Tôi sẽ phấn đấu đạt chức trưởng phòng biên tập
Niềm mộng mơ ám ảnh đời tôi
(Nói ra xin các bạn đừng cười...)
Một ngày nào trên trang tư báo hàng ngày
Mục tin buồn:
"Nhà thơ Phùng Quán
Vừa được đề bạt "quyền" Phó Giám Đốc nhà xuất bản Chổi
Nhiễm độc hại môi trường công tác
Bạn hữu, gia đình tận tình cứu chữa
Nhưng đã từ trần
Ngày...tháng...năm
Tưởng lệ lòng trung thành với "Sự nghiệp chống rác rưởi"
Ban lãnh đạo cắt "quyền" cho nhà thơ
Đồng truy tặng huân chương cao quý:
Huân Chương "Cây Chổi hạng Ba."



Phùng Quán

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Phùng Quán    

Về Đầu Trang Go down
 
Phùng Quán
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Thơ Tuyển Việt Nam :: Từ 1930 đến nay-
Chuyển đến