Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Trần Hưng Đạo
Wed Jun 06, 2018 4:53 pm by Vân Nhi

» Huyền Chi
Mon Jun 04, 2018 4:35 pm by Vân Nhi

» Guitar đường phố: đỉnh của đỉnh
Tue May 29, 2018 7:45 am by Vân Nhi

» Quan Âm Thị Kính
Fri May 25, 2018 2:02 pm by Vân Nhi

» Thanh Tịnh
Mon May 21, 2018 3:25 pm by Vân Nhi

» Thuyền viễn xứ
Thu May 03, 2018 2:19 pm by Vân Nhi

» Xuân Tâm
Thu Jul 06, 2017 1:49 pm by Vân Nhi

» Nhạc phim: Thiện, Ác, Tà
Tue Mar 21, 2017 8:42 am by Vân Nhi

» Nhac phim: Love story
Tue Mar 21, 2017 8:39 am by Vân Nhi

November 2018
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930  
CalendarCalendar
Most Viewed Topics
Bùi Giáng
Lý Bạch
Nguyễn Khuyến
Việt Nam Sử Lược Q1
Vũ Hoàng Chương
Đại Nam Quốc Sử diễn ca
Lưu Linh
Nguyễn Công Trứ
Nguyễn Bỉnh Khiêm
Quách Tấn
Keywords
nguyễn dũng Chỉnh Phong miền Pháp Đường Huynh nhất Trần những thường Hạnh bính huyền Trọng quang Khuyến Xương Liên

Share | 
 

 Chế Lan Viên

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next
Tác giảThông điệp
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 8:54 am

Suy nghĩ 1966

Viết sau khi đọc lời kêu gọi của Bác và bài nói chuyện với thanh niên của đồng chí Lê Duẩn

I
Sau chiến tranh mười năm, ta mở lại những chiến hào
Ở thêm đấy mười năm, ta sẽ ở
Nỗi vui ta như một bức tranh màu
Nơi giết giặc lòng ta tô sắc đỏ
Tuyến dài nhất tuyến thời ta trong sử
Cây xanh nhất là cây che tuyến lửa
Bệ phóng ta thường có bóng hoa vào
Thường có bóng hoa lay
Hàng vạn cây số trời đã thêm vào hàng muôn cây số đất
Sắc trời đã hoá màu Tổ quốc
Xưa cha ông đi mà nay con cháu bắt đầu bay
Chiều Hà Nội, những thiên thần phản lực
Xông lên trời lấy máu Mỹ giữa từng mây

II
Chưa có quân thù nào như vậy đâu hai mươi thế kỷ
Chiến trường xưa, kim cổ, chả ăn thua
Đâu phải chỉ có xương người, bóng trăng và ngựa hí
Cái đốm ma chơi trên cát trắng mơ hồ
Lưu hoàng mới và diêm sinh cũng mới
Xăng rót xuống mặt người. Tia tử ngoại
Cũng giết người. Từ đứa trẻ lên ba
Chưa baoi giờ đất nước nhiều dị tặc dị hình đến thế
Gót giày lạ giẫm đinh lên mặt mẹ
Lê đâm ta đúc nhiều kiểu khác nhau
Mỹ, nguỵ, chư hầu lớn, chư hầu con rồi lại Mỹ
Hố chôn người đứa đào chậm đứa đào mau
Chúng đạo diễn giết ta theo lớp lang theo tình tiết
Hỏng màn hai thì quay lại màn đầu
Chùa vĩnh viễn sẽ vương mùi thịt khét
Đất nghìn năm ngậm máu dưới bề sâu
Chúng kể gì gương mặt trẻ con, cái thai bà mẹ
Dù cho nghìn cặp tình nhân đang vào tối tân hôn
Những pháo-sáng-ngoại-tình thắp những tiệc hoa-đăng-của-quỉ
Chúng mơ giết ta là trên nghìn dặm Anh vuông

III
Nhưng có mùi mè gì đâu! Đất nước này "cân" được tuốt
Dù cho có chim mèo kêu, chim cú hót
Vành vạnh Vầnh-Trăng-Nghìn-Năm vẫn là Gương-Mặt-Việt-Nam cười
Mặt tục ngữ, hò khoan bốn mùa trong suốt
Mặt chú Tễu, tiếu lâm, Hứng Dừa, Hề Gậy reo vui
Những trời mây xám xịt đã tan rồi
Xanh trên mâm pháo là trời xanh ta bất khuất
Chân bó chiếu đã dẫm lên Lầu Năm Góc
Phóng tên lửa lên trời cao là cánh tay bật ngọn đàn bầu than vãn năm xưa
Tiếng hờ ơi ở các bến đò hoang thành khẩu lệnh Điện Biên Ấp Bắc
Ngôi sao lưu lạc cô đơn đã hoá nên vì sao chói lọi trên cờ

IV
Lịch sử gọi ta qua tiếng Bác Hồ
Trong trăm lứa đay là lứa con yêu mẹ nhất
Đứa giữa vườn rau[1], Việt Nam thành tiếng nấc
Đứa trên hạm tàu, Tổ quốc hoá lời ca
Ở mỗi kho xăng, ở mỗi bến phà
Đâu chẳng có thịt xương ta liền với đất
Ta đẻ đấy mà ta nhìn không chớp mắt
Lứa anh hùng của Đảng sản sinh ra

Hạ kẻ thù ngay cửa ngõ Thăng Long
Trận đánh này làm khoái chí cha ông
Giết được Mỹ, bao giờ ta lại mệt
Ta đánh dở thì cháu con đánh tiếp
Dù áo rách sờn vai, chân thiếu dép
Thế của ta là thế cuộn sông Hồng
Từ trận Hoa Lau, từ cọc Bạch Đằng
Cho đến buổi hạ trăm nghìn "thần sấm sét"
Kẻ chiến thắng có cần gì phải thét
Ở xứ này im lặng cũng xung phong

Xé bọc hồng đứa trẻ khóc oa oa
Vui như vui bà mẹ đẻ con ra
Hạnh phúc tính theo đầu người là anh giết được bao nhiêu thằng giặc Mỹ
Như cây yêu đời thì sinh được mấy muôn hoa
Đây trận đánh ta chờ bao thế kỷ
Trận trả đũa sướng triệu lòng nô lệ
Ôi! Ta là ta mà lại cứ mê ta!

V
Cho ngực trẻ con không bị hai hàng đạn thủng
Cho những chiếc nôi không còn đưa ru trong nghìn độ lửa thiêu
Cho những bà mẹ không phải đẻ con trong hơi hoá học lân tinh nóng bỏng
Cho thịt những chàng Kim không còn đốt cháy những cô Kiều
Cho...
Cho...
Cho...
Cho tất cả mọi điều!
Giết chúng đi! Chỉ một đường thôi! Giết chúng
Ôi hôm nay lòng ta như họng súng
DIỆT MỸ LÀ CAO CẢ CỦA TÌNH YÊU



Chế Lan Viên
28-7-1966
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


1. Nguyễn Văn Trỗi bị bắn giữa một vườn rau trong nhà tù.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 8:56 am

Tặng bạn gần gửi những bạn đang xa


Việt Nam chúng tôi sẽ đón chào Anh
Miền Anh đến, không mặc áo nhung hoà bình xâm lược
Hay bằng áo giáp chiến tranh bọc sắt
Trời Anh qua đừng cháy khét hơi xăng
Lấp mặt người sau những cánh trực thăng...

Hãy đến xứ này từ phía vầng trăng
Phía ngọn suối đến với người khát uống
Phía hạt giống đến tay người làm ruộng
Mặt trời lên gà gáy o o
Tự phía bên này, thoi dệt, nôi đưa...

Mười năm, dễ đến hai mươi năm, CHÚNG đến quê tôi bằng nẻo chết
Đạn Mỹ đào những con sông cho máu người chảy xiết
Những đôi lứa cháy thiêu vì rốc-két
Đến Phật gỗ trên chùa cũng chảy máu từ bi

Có phải đâu đâu cũng một hình hài nhân loại?
Mặt đánh cá da vàng hay lưng chặt mía da đen
(Những Chúa đóng đinh đẻ ra thời đại mới)
Sau ghế điện Rô-xân-bơ là cọc tre hành hình anh Trỗi!
Những vết thương xứ này sao giống hệt ở Triều Tiên!

Hỡi người bạn đi tìm chân lý
Hãy lấy tim mình đánh cùng lũ quỷ!
Bon đế quốc muốn chia cách mặt người bằng những hố bom sâu
Mỗi bản án tử hình đều nhân danh nước Mỹ
Dập tắt bốn mươi tám ngôi sao trên cờ, chúng thắp những đầu lâu

Anh hãy đến đây làm con của Đất
Đất đau thương sản sinh điều kỳ diệu nhất!
Trong đạn lửa, hoa mai như những nàng tiên áo trắng vẫn cười
Ngô lúa ăn hết xác những binh đoàn thù và gỉ sắt
Dẹp xong mùa càn quét lại hoài thai

Chúng có thể giết nghìn người bằng thuốc độc
Ai có thể đưa ra pháp trường toàn dân tộc?
Chẳng lưới nào đâu giam nổi được trời
Chúng giết sao Hôm, ta hoá nghìn sao Mai và lại mọc
Khẩu súng ta là nhân phẩm con người

Mái tóc cháy năm xưa đã mượt xanh rồi
Đón Anh, gương mặt bỏng na-pan nay đã lại cười
Đón Anh, người bị trói dưới gốc dừa, đi hái quả
Rừng ra chim, bãi lầy ra cá
Bàn tay xích trong tù đã lại đưa nôi

Anh qua vườn, ăn một trái sầu riêng
Và xuống hồ, hôn một đoá môi sen
Nhựa tay Anh và máu trong cây cùng một chất
Đế quốc đến, ta diệt trừ đế quốc
Giặc đi rồi, vườn nở những hoa quen
Không! Không phải Ét-ga Pô đã lùa ta vào hàng rào chiến lược
Lin-côn ném xuống mặt người những bom lửa nghìn cân
Uýt-man đã bắn ba nghìn đêm đại bác
Việt Nam đón chào Anh bằng tiếng hát
Không ai lẫn bọn giết ngươi cùng với mùa xuân



Chế Lan Viên
Hồ Tây 26-11-1964
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 8:58 am

Thành phố tuổi thơ


Những thành phố tuổi thơ giặc giờ tạm chiếm
Nha Trang ta và Đà Nẵng của ta
Cáp Xanh Giắc cành bàng đỏ lá lúc thu qua
Qui Nhơn mướt dừa xanh những dãy mi dài che sóng biển

Hai mươi năm trời nhớ Huế nhớ không nguôi
Biết bao phen lòng gọi chỉ lòng ơi
Màu day dứt là cái màu hoa phượng
Một dấu son không xoá nổi bên trời
Hỡi Sài Gòn trưa thư viện hàng me
Đà Lạt chiều mây dẫn bóng ta đi
Ôi thương nhớ có lắm điều kì quặc
Cả Phan Thiết với cái mùi mắm gắt
Cũng thanh hương. Của tuổi trẻ nồng hương
Gọi lòng ta về nơi nhớ nơi thương

Chốn thương mến giờ đây quân giặc ở
Thiết giáp Mỹ càn vườn hoa tuổi nhỏ
Sân trường xưa nay dây kẽm gai rào
Lỗ chơi khăng há toác những chiến hào
Bạn cũ làm thơ hoá thành lính chiến
Quần áo rằn ri tâm hồn vằn vện
Súng quân thù chĩa bắn tuổi thơ ta
Nhìn lên cành, chỉ có máu ra hoa



Chế Lan Viên
1966
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 8:59 am

Thế đấy mà miền Nam


Trẻ con chạy ngoài sân
Mẹ thỏ đẻ trong chuồng
Bồ câu gù trên mái
Cỏ trước nhà xanh non

Nắng lên đầu góc phố
Rồi nắng xiên hàng cây
Chẳng có gì lạ cả
Một ngày như mọi ngày
Không ai thèm để ý
Cát lọt qua bàn tay
Thế đó mà miền Nam
Đổ máu ra để giữ
Cho con trẻ được đùa
Chim trên chuồng bay đủ
Mái ngói bồ câu gù
Mẹ thỏ nằm yên chỗ
Cỏ làng không dấy máu
Lại ra nhành non tơ



Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 9:00 am

Thóc mới Điện Biên


Nghĩa trang
Chói trang
Sắc vàng
Một mùi hương vời vợi
Đang bay đầy nghĩa trang

Nhà dân chật
Dân lên đây phơi thóc
Thóc của dân
Che kín mộ anh hùng

Nhớ ngày nào
Các anh đi đánh giặc
Bảo vệ mùa
Về sống ở trong dân

Tô Vĩnh Diện, Trần Can
Mộ anh Giót, anh Đàn
Năm trăm mộ anh hùng ngời chói thóc
Dưới đồi xa
Pháo thù gục mặt
Lúa đã chín
Chỗ tầm câu đại bác
Lúa chín thơm
Đầy một sắc trưa vàng

Nghĩa trang...
... Thời gian...
Hạt thóc
Nên vàng
Như tình của nhân dân ủ ấp...
Cầm hạt thóc trên tay
Nặng máu người đã khuất

... Lại nghĩ về phương Nam



Chế Lan Viên
Điện Biên cuối 1963
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 10:45 am

Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?


Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?
- Chưa đâu! Và ngay cả trong những ngày đẹp nhất
Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc
Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hoá thành văn
Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào cửa Bắc
Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng...

Những ngày tôi sống đây là ngày đẹp hơn tất cả
Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn!
Trái cây rơi vào áo người ngắm quả
Đường nhân loại đi qua bóng lá xanh rờn
Mặt trời đến mỗi ngày như khách lạ
Gặp mỗi mặt người đều muốn ghé môi hôn...

Cha ông xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đời
Cửa vẫn đóng và Đời im ỉm khoá
"Những pho tượng chùa Tây Phương" không biết cách trả lời[1]
Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ...
Văn chiêu hồn[2] từng thấm giọt mưa rơi!

Có phải cha ông đến sớm chăng và cháu con thì lại muộn
Dẫu có bay giữa trăng sao cũng tiếc không được sống phút bây giờ
Buổi đất nước của Hùng Vương có Đảng
Mỗi người dân đều được thấy Bác Hồ
Thịt xương ta giặc phơi ngoài bãi bắn
Lại tái sinh từ Pắc Bó, Ba Tơ...

Không ai có thể ngủ yên trong đời chật
Buổi thuỷ triều vẫy gọi những vầng trăng
Mỗi gié lúa đều muốn thêm nhiều hạt
Gỗ trăm cây đều muốn hoá nên trầm
Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt
Mỗi con sông đều muốn hoá Bạch Đằng...

Ôi! Trường Sơn vĩ đại của ta ơi!
Ta tựa vào Ngươi, kéo pháo lên đồi
Ta tựa vào Đảng ta, lên tiếng hát
Dưới chân ta, đến đầu hàng Đờ Cát
Rồng năm móng vua quan thành bụi đất
Mỗi trang thơ đều dội tiếng ta cười!
Đều lộng hương thơm những cánh đồng hợp tác
Chim cu gần, chim cu gáy xa xa...
Ruộng đoàn tụ nên người thôi chia cắt
Đêm no ấm, giọng chèo khuya khoan nhặt
Lúa thêm mùa khi lúa chín về ta

Rồi với đôi tay trắng từ Đinh, Lý, Trần, Lê... Đảng làm nên công nghiệp
Điện trời ta là sóng nước sông Hồng
An Dương Vương hãy dậy cùng ta xây sắt thép
Loa thành này có đẹp mắt Người chăng?

Ong bay nhà khu tỉnh uỷ Hưng Yên
Mật đồng bằng mùa nhãn ngọt môi em
Cây xanh ngắt đất bạc màu Vĩnh Phúc...
Ôi! cái thuở lòng ta yêu Tổ quốc
Hạnh phúc nào không hạnh phúc đầu tiên?

Ôi, cái buổi sinh thành và tái tạo
Khi thiếu súng và khi thì thiếu gạo
Nhưng phù sa này đẻ ra những Cà Mau thịnh vượng mai sau
Dẫu là Chúa cũng sinh từ ruột máu
Ta đẻ ra Đời, sao khỏi những cơn đau

Hãy biết ơn vị muối của đời cho thơ chất mặn!
Ôi! thương thay những thế kỷ vắng anh hùng
Những đất nước thiếu người cầm thanh gươm nghìn cân ra trận...
Nhà thơ sinh đồng thời với mưa phùn và những buổi hoàng hôn
Cả xứ sở trắng một màu mây trắng!
Ai biết mây trên trời buồn hơn hay thơ mặt đất buồn hơn?
Chọn thời mà sống chăng? Anh sẽ chọn năm nào đấy nhỉ?
Cho tôi sinh ra buổi Đảng dựng xây đời
Mắt được thấy dòng sông ra gặp bể
Ta với mẻ thép gang đầu là đứa trẻ sinh đôi
Nguyễn Văn Trỗi ra đi còn dạy chúng ta cười...
Cho tôi sinh giữa những ngày diệt Mỹ
Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến luỹ
Bên những dũng sĩ đuổi xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi



Chế Lan Viên
Nhà viết Hồ Tây, gần ngày kỷ niệm Đảng 1965
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


1. "Các vị La Hán chùa Tây Phương" của Huy Cận có câu:
Một câu hỏi lớn không lời đáp
Cho đến bây giờ mặt vẫn chau

2."Văn chiêu hồn" của Nguyễn Du tả mười loại chúng sinh không có cách giải thoát.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 10:48 am

Tôi đi từ... Tôi đến...


Tôi đến Cu-ba giữa lúc các thiếu nữ ném hoa xuống bể
Mỗi ngọn sóng đổ vào bờ đều thầm thì nhắc Ca-mi-lô[1]
Những người đã khuất vẫn nghĩ đến ta trong im lặng
Nhận hoa ta, họ tin thêm vào trái của đời

Tôi đến Cu-ba buổi Phi-đen về giữa các luống cày
Bên một ngon đèn dân, viết trong ánh sáng của nhân dân chói lọi
Ruộng đồng nhận thêm nhiều trách nhiệm mới từ nay
Những ngọn đèn ấy sẽ gọi thêm nhiều bình minh khác tới

Hàng thế kỉ đau thương không cho ai chờ đợi nữa rồi
Lịch sử ở đây không thể đi bước nhẩn nha của kẻ bộ hành cô độc
Chân này vừa rời khỏi ngày qua, chân kia đã xốc tới ngày mai
Kẻ ru mình trong võng êm thực khó hiểu kẻ hành quân bước gấp
Cu-ba đất đầy hoa nhưng cuộc đời đâu chỉ có cầm hoa
Súng chẳng rời vai khi người chồng âu yếm vợ
Ở Gi-rông cờ vẫn rủ tang trên mộ các anh hùng
Mỗi bà mẹ ru con đều biết phía bên kia quân thù đang sắp sửa
Phía bên kia... Phía bên kia, quân thù chỉ cách một gang tay
Bể xanh chẳng có thể lừa dối ai với màu xanh của ngọc
Đây ta chuẩn bị mùa xuân cho hàng triệu mầm cây
Kìa chúng đang chế tạo ra ra những hoang tàn hoá học
Đây chúng ta từng bước, từng bước dắt con ta từ nôi ra cho đến cuộc đời
Kìa trên cánh những B.52 chúng muốn cái chết bay bằng sức bay phản lực
Đây ánh sáng mở tay cho bạn bè và cười
Kìa chúng khiêu vũ cùng bóng đêm và ô nhục
Tôi đi từ đất nước đang đánh nhau cùng triệu quân hung bạo ấy
Nhưng mỗi ngày xác máy bay thành đồ chơi cho trẻ con chơi
Tôi đi từ nơi các bà mẹ mong con mình lớn gấp lớp nhanh thành anh hùng cho Tổ quốc
Thắng lợi mỗi ngày đều mọc cao lên theo với mặt trời
Tôi đi từ nơi trong lửa đạn chim họa mi vẫn bình yên lanh lỏi hót
Nguyễn Văn Trỗi bị trói ở vườn rau vẫn vẫy vẫy đôi tay giải thích cho đời
Đi từ nơi anh hùng Núp cầm lại vũ khí năm xưa, ngày nay trăm lần sắc bén
Đi từ nơi Cu-ba thành tiếng rung động thiêng liêng trong ba mươi triệu tim người
Đến đất nước anh hùng mọc lên giữa sóng
Đến xứ này và tìm thấy Việt Nam tôi



Chế Lan Viên
La Havane, 1966
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


1. Liệt sĩ đã hy sinh trong một nạn tàu bay rơi xuống bể.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 10:49 am

Trời đã lạnh rồi


Đổi gió mùa thu trời lạnh chăng em?
Màu xanh khuất mà mây cũng vắng
Hiu hắt lòng ta như thiếu nắng
Như căn nhà những tháng không em

Roi trên cành chừng đã đi qua
Chen lá lục quả bàng vàng đã chín
Cỏ có dễ mềm hơn vì sương bén
Cúc bên đường nghiêng những giọt sương hoa

Mùa thu chừng biết ta xa cách
Gió nửa đêm từng lúc gọi ta hoài
Nhắc anh biết miền xa em chẳng ngủ
Nhớ những ngày chăn mỏng đắp chung đôi



Chế Lan Viên
1962
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Sat Jan 05, 2013 10:50 am

Trước hầm Đờ Cát


Đặt chân lần đầu tiên
Lên miệng hầm Đờ-cát
Cỏ lào và hoa sim
Che sắt hầm rỉ nát
Anh bỗng nhớ đến em
Chưa từng đến Điện Biên

Ngỡ như trong lửa đạn
Tự ngày ta chửa quen
Anh đã đứng bên em
Dưới tầm đạn tiểu liên
Trước hầm này của giặc

Ngỡ dòng sông còn nhắc
Ngày ta vượt qua cầu
Pháo sáng bắn trên đầu
Lá ngụy trang nhầu nát

Có gì đâu hỡi em?
Dù buổi ấy chưa quen
Ta đã từng chiến đấu
Trên mỗi chiến trường riêng
Ta đã từng đổ máu
Cho đất này Điện Biên



Chế Lan Viên
Điện Biên cuối 1963
Hà Nội đầu 1964

Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Những bài thơ đánh giặc (1972)   Mon Jan 07, 2013 1:39 pm

Phác thảo cho một trận đánh, một bài thơ diệt Mỹ


Đế quốc Mỹ tụt sâu vào đường hầm tuyệt lộ mịt mùng không có lối ra
Cái đa-số-thầm-lặng những xác chết Huê Kỳ ngày một khuếch trương dần các bãi tha ma
Đế quốc Mỹ hộc máu, hộc ra vàng, từng trận lớn
Trong cơn lạm-phát-máu và suy-thoái-tinh-thần chúng còn lên tiếng doạ đe ta

Sắp đến mùa hoa mãn khai, mùa cưới
Mùa sinh nở các cô gái với cây vườn
Mùa những gié lúa, những trang thơ đều đậm hạt
Đất và các thi tài đang suy tưởng dưới bề sâu
Giữa lúc ấy Ních-xơn gào thét máu
Con chó sói bị thương sủa tru chiến tranh lên yên tĩnh các sao trời...
Hãy gác một góc trời xanh tâm hồn ta lại đó...
Thắng giặc rồi ta sẽ về suy tưởng với trời sao

Nước Mỹ có Thái Bình Dương lại có Đại Tây Dương
Hai bể ấy mùa thu đều rất biếc
Tiếc thay hai bể kia chả dạy cho Ních-xơn được một điều gì
Ních-xơn mang hai bên sườn nó hai bể ngôn từ dối trá
Nay vỗ chiến tranh, mai hoà bình lại vỗ
Cầm mỗi trang giấy hoà bình của hắn lên, lật lại phía bên kia, đều có máu
Và mỗi lời gào rú chiến tranh của hắn, phía bên này ta lật lại,
đấy chẳng qua là cái tiếng kêu sợ thất thanh của tên tội phạm giết người
Nó dùng cái tã rách hoà bình lau bớt máu chiến tranh
Dao sạch máu lần này để dễ chém ta lần khác
Và chiến tranh ư? Là lúc con dao không cần cánh trắng
hoà bình làm khiên che, làm mộc đỡ

Nhưng thôi chớ gọi chung chung Ních-xơn là đứa giết người
Danh từ ấy là những con dao dùng đã lâu ngày,
mòn gỉ rồi, không cứa vào lòng ai được nữa...
Đây là bọn giết trẻ con, bà mẹ...
Giết người cầm cày, kẻ đánh cá, trồng rau
Giết người đến mùa gieo lúa theo mùa
Người thấy nắng làm thơ ca tụng nắng...
Chúng giết đôi trai gái, đôi tình nhân theo vầng trăng dắt nhau vào lễ cưới
Chúng giết em bé chân son vịn lưng mẹ, vịn lưng bà
men giường gỗ, xe nôi đi ra cùng nhân loại...
Chúng giết những ông già suốt một đời ở cùng trái đất
Nay đến lúc sắp ra đi còn bâng khuâng lưu luyến nắng từng ngày
Chúng giết những Trần, những Đỗ, những Phạm, những Phan
Những Nguyễn Thị, những Lê Văn... chúng mong bao dòng họ chảy qua bao năm tháng thời gian
Đến sáng nay sẽ mất giống cạn dòng
Chúng giết vị sư mặc áo cà sa vàng, vị Phật cầm hoa sen tĩnh tại
Tượng Đức Bà còn lại hai chân
Đạn rốc-két vỡ tan mặt Chúa...
Chúng giết những đồng lúa bụng mang dạ chửa
Những cánh đồng đang độ hoài thai
Những rừng xanh lộc nõn đang thì
Đến một ngọn cỏ cũng thành mục tiêu quân sự
Chúng muốn quả cầu thành hư vô chỉ còn lại có xương...
Đế quốc, cái con mẹ điên thích ở truồng và thích giết
Giết ngay con và buồng trứng của mình
Nó mong giết ta mà hoá tự giết mình...
Hàng chục vạn thanh niên Mỹ ra đi đã bỏ hồn trong vạn hồi chuông tru tréo...
Ôi tiếng chuông và ngọn nến bập bùng
Khi ra đi là người mà nay hoá tiếng chuông
Đấy là tiếng nguyện cầu hay tiếng khóc tiêu vong?...
Khóc bất tận trong hồn đau nước Mỹ

Nước Mỹ có Thái Bình Dương bên một Đại Tây Dương
Ta sâu thẳm một bể căm thù bên một bể yêu thương...
Sâu thẳm là cái vết thương chúng đâm giữa lòng ta, sâu không đáy
Ôi những thân thể miền Nam còn những vết dao đâm
Ai tạc chúng ta lúc này xin hãy tạc hờn căm...
Có những kúc căm thù là hạnh phúc...
Mặt ta rạng rỡ hào quang, tay ta hồng hào tinh lực
Có gì đâu, ta sắp được giết mày
Khi con ta chĩa súng vào mày, trườn đến trước rào gai
Là ta đó
Khi mẹ ta nhắm vào mày châm ngọn lửa
Cũng là ta
Tất cả thảy là ta...
Trong cơn giận ta thành muôn ức triệu

Chớ gọi giản đơn Ních-xơn là lũ giết người...
Nó nâng chiến tranh lên thành trăng mật, tình yêu
Biến giết chóc thành tình nhân và ngủ với
Chúng tự tình với bom, thề nguyền với súng
Cùng với tội ác máu me, cùng hoa-chúc-động-phòng
Chúng nâng việc giết người lên thành "văn hoá, văn hoa"
Ních-xơn đã được phết nước sơn hàn lâm tiến sĩ hay chưa?
Nhưng Ních-xơn có học thuyết Nich-xơn rồi đấy!
Học thuyết na-pan, nền văn hoá na-pan...
Cành đào na-pan, tượng Phật na-pan
Vĩnh Linh na-pan và na-pan con trẻ
Ních-xơn muốn na-pan hoá loài người và cô-ca cô-la nhân loại
Đặc, tội ác cô đăc, tinh chất ét xăng cô đặc
Giết người thể đặc
Xăng đốt người là nền văn hoá mới Nich-xơn
Nich-xơn nâng việc giết người thành tôn giáo thần linh
Đức Chúa của nó là khẩu súng, quả bom không có mặt người
Ních-xơn muốn biến việc giết người thành khoa học
Một nền giết chóc quy mô công nghiệp lớn
Bay bằng sức bay phản lực siêu âm
Mỗi tíc tắc tíc tắc mỗi giây đều có máu
Bộ máy chiến tranh của Mỹ phàm ăn
Cần ngốn máu để chuyển guồng động lực
Chúng ức đạc các vùng lắm máu đông dân
Thăm dò máu như người ta thăm dò mỏ
Chia trái đất ra từng ô, từng toạ độ
Lấy tổng số bom chia cho tổng số ô
Lấy tổng số ô nhân với số máu người
Chúng muốn việc giết chóc chính xác như số học
Với tỷ lệ sai sót là bao nhiêu phần trăm đó
Bên lò diêm sinh kia nhà khoa học Nich-xơn
Nich-xơn tên lái súng của nền kỹ nghệ chiến tranh, thương nghiệp giết người
Nó say sưa với thặng dư máu, thặng dư vàng, thặng dư tội ác...
Buôn chính phủ này, bán quốc gia kia bằng giá máu
Lấy máu người ra làm hối đoái thị trường...
Thôi, còn chờ chi, tiêu diệt chúng đi thôi
Là người ư, ta phải tiêu diệt lũ săn người
Đấy là định nghĩa

"Hai tiếng Việt Nam rất đáng tự hào"[1]
Sinh ra ai không có một Tổ quốc để mà yêu để mà gìn giữ
Người Nga yêu đất Nga, người Pháp chết cho đất Pháp
Người này chiến đấu dưới gốc bạch dương, người kia hy sinh bên rặng liễu
Cho đến những đất nước li ti một chấm trên bản đồ
Chấm càng nhỏ trái tim yêu càng phải lớn...
Cho chấm ấy người ta sẵn sàng dâng đời mình trọn vẹn
Ôi ta trăm lần yêu Tổ quốc Việt Nam ta...
Tổ quốc bốn nghìn năm hưng vong binh lửa bao lần
Hết giặc Ân thứ nhất rồi giặc Ân thứ hai...
Cơn bão thứ một trăm rồi cơn bão thứ một nghìn...
Hết quân Nguyên cỡi ngựa rồi quân Nguyên có B.52
Càng bão lửa điên cuồng, ta càng hồi sinh dậy
Ta biết ơn cánh chim Lạc đã chọn cho ta bờ biển ấy
Nới dòng giống giao hoan trên thạp đồng Đào Thịnh
Trăm trứng Âu Cơ hết lượt này lượt khác nở ra trăm lứa anh hùng
Những anh hùng về sau càng vóc dạc lớn hơn các anh hùng trước
Những trang sách không vừa tầm vóc họ
Tầm vóc thời Hồ Chí Minh phá khổ các tờ thơ
Ở đâu người ta bảo vệ Tổ quốc bằng cầm một nhành suy tưởng, một nhành hoa
Ở đây ta hãy đem sinh mệnh mình mà giữ lấy
Nguyễn Văn Trổi góp vào đấy nhẫn tân hôn và tổng số máu mình
Ở đây không đổ máu không còn Tổ quốc
Định nghĩa Việt Nam là phải cầm vũ khí diệt thù...
Cấu tạo chất đất ở đây là như vậy
Tấc đất, tấc mồ hôi, tấc đất, tấc phù sa, tấc máu
Những tầng tầng lớp lớp nghĩ suy, mồ hôi, xương máu của cha ông
Giành đi giật lại bao đời cho Việt Nam tồn tại...
Ôi Việt Nam, đất nước không gì không ai tiêu diệt nổi
Sau nghìn năm lửa đạn, lại Hùng Vương
Hãy cãnh giác

Tội ác không cầm một cành dương, lần chuỗi bồ đề, không đọc thánh kinh
Nó giết
Tội ác không chẻ sợi tóc nội tâm, chơi tĩnh vật, bàn về
cấu trúc luận, âm thanh màu sắc các mùi hương
Nó giết
Nó bất chấp chiều thứ tư, giác quan thứ sáu, kỳ quan
thứ chín, giao hưởng thứ không cùng
Nó giết
Nó cóc cần Trang Tử, Káp-ka, tiềm thức hay vô thức, chủ nghĩa Brơ-tông
và siêu thực, Hăm-lét có "tồn tại hay không tồn tại", cóc cần, nó giết
Nó không tự thiêu
Nó giết
Nó không nôn mửa hiện sinh, úp đầu úp mặt vào tay, ngả bóng lên trên vách vô hình
Nó giết
Tội ác không du ngoạn, u hoài
Nó giết
Nó lầm lũi đi con đường giết chóc máu me của nó
Không chệch một ly, không chậm một giờ
Chợt một tí ta nhìn hoa, chợt một tí ta nhìn trời, nó xộc đến ngay
Ta chểnh mảng, ưu tư, cãi cọ ồn ào
Có nó đấy rồi
Hãy cảnh giác, em ơi cảnh giác

Nửa cái hôn, phải tỉnh thức ngó quân thù
Ta phải rảnh vòng tay ta mà diệt nó
Nó đến vào những lúc bình minh chim hót bốn bề
Những đêm sao rạo rực như tình yêu
Những lúc trời xanh tha thiết nhất
Những khi ghế công viên ngát mùi hoa sữa
Và trái cây ngọt tựa môi người...
Hãy tỉnh thức, hãy sẵn sàng mà diệt chúng

Bọn giết người nó "làm ăn" thức khuya dậy sớm chuyên cần
Nó làm việc lấy máu người không bê trễ
F.105 nó dậy trước gà
Cường kích, tiêm kích đêm khuya còn lặn lội
Em ơi em, B.52 nó chẳng chần chừ
AD6 nó không lưu luyến
Em ơi em, chớ đặt xuống rồi giở lên, giở lên rồi đặt xuống cái mùi hương ấy
Cái phòng the ta, đừng nhìn nó quá lâu, đừng có mỗi bước ra đi lại quay đầu nhìn lại
Hỡi quân thù ngu xuẩn
Chớ có thấy bàn tay ta run run khi khép phòng ta
lại để từ giã một mùi hương quen thuộc
Mà ngỡ tay ta không sẵn giết mày
Ta chỉ có một con đường thôi, giết mày ta mới sống
Qua xác mày mà ta trở lại phòng ta
Một con đường, con đường duy nhất
Thẳng như tia sáng mặt trời
Thẳng như đường đạn
Thẳng như lưỡi lê ta xuyên thẳng ngực mày...
Những thành phố ta lại kéo còi báo động
Trời khu Tư pháo sáng chúng đốt trên sông Ngân đôi lứa
Trên Ngưu lang, Chức nữ chăn trâu cắt cỏ may dệt thêu thùa
Đốt trên sao Vịt, sao Thần nông triệu năm chỉ biết chuyện ăn làm
Ở miền Nam bon chúng vẫn rền trên những quãng sao Sâm sao Thương
hôm sớm xa nhau, năm tháng ly biệt mong chờ chung thuỷ
Chúng ta đã lên án bọn giết người hàng nghìn năm trong sách vở
Chúng đọc xong rồi lại giết người
Bọn Nich-xơn rũ sạch tôn giáo, thi ca, rũ sạch lương tâm làm người và lại giết
Vậy ta chỉ còn một con đường, giết chúng mà thôi...

Thử thách ngày hôm qua, thuộc về ngày hôm qua
Nay là thử thách mới, vàng ta vào lửa mới
Hôm qua, giữ lấy cái hôm qua ta chiếm được
Và hôm nay lại là từ nơi ấy tiến thêm lên
Ta từ đỉnh cao của những núi xác máy bay thù
Từ đỉnh cao của vạn ngày chói lọi mặt trời diệt Mỹ
Từ nơi cao này nghe tiếng gọi của Trung ương
Ngỡ như nếu Bác còn ở cùng ta, chính Bác đọc những lời này
Bác đứng ở quảng trường thời gian ấy, chỉ cho lịch sử, cho ta tiến lên về phía ấy
Triệu dân ta đang ngẩng mặt nhìn Người...
Nghe mệnh lệnh tối cao
Nghe lời di chúc Bác...
Đảng, là chúng ta có mặt, trận ban đầu, có mặt ngày hôm trước
Đảng là có mặt ngày hôm nay, có mặt trận sau cùng...
"Đấu tranh này là trận cuối cùng"
Chưa phải trận cuối cùng đâu!
Nhưng nếu ta quét sạch quân thù trận ấy
Thì trên ngực Tổ quốc anh hùng, Bác gắn những huân công



Chế Lan Viên
Hà Nội, 14-12-70
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


1. Thơ Sóng Hồng
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 1:45 pm

Phản "Diễn ca" hay "Phản diện" ca về học thuyết Nich-xơn


I
Giết
Triết
Triết rồi lại giết
Thế kỷ hai mươi không dễ nữa rồi
Phải có "cái gì" thì mới xuôi
Tên bạo chúa bày ra học thuyết

Giết
Triết
Trên hai cọc ấy, căng dây làm xiếc
Ri-sơt Nich-xơn đâu có thiếu tài
Che con dao vấy đỏ máu người
Ném hoa giấy ngôn từ xảo quyệt

Rít-Kít công ty nghĩ ra thuyết hoà bình ba nhân tố
Một cái lưỡi có thể hát từ nhạc vàng sang đo đỏ
Một cái tay lột thay xác chết các màu da
Và bom, như lẽ thường, ở mức tối đa
Nich-xơn đã ký hợp đồng triệu tấn bom mới toanh, dành cho các cháu trong nôi
Lạy Chúa, hắn chỉ thiếu linh hồn thôi, chứ bom thì dùng đủ
Những vết thương năm 75, đám cháy năm 80, ngân sách cũng chi rồi!
Tội ác! Chữ ấy quá nhàm tai, hắn nghe xong đắp chăn và lại ngủ

II
Đứa con đầu lòng: Việt Nam hoá chiến tranh
Nếu thiếu tã lấy cờ nguỵ cộng hoà làm vải bọc
Bố là Việt gian, mẹ là đế quốc
Đâu có pháp trường, đấy chỗ khai sinh
Chỗ khai sinh người Mỹ phải khai quang
Một quả thôi, dọn sạch nửa làng
Để Nhà Trắng nhìn cho đẹp mắt
Ngọn lửa này có sắc da cam

Xe ủi đất của Ních-xơn mang tên "hoàng tử của rừng"
Khi nhân mạng đã thành ra củi
Thôi tiếc gì đại thụ nghìn năm
Dẫu mồ mả ông cha cũng... ủi

Ủi non sông tập tục cổ truyền
Quên cho hết thì rồi mới... "hoá"
Những gì xưa Mẹ dạy, xin quên
Lương tâm hoá vùng đai trắng xoá

Nếu không muốn chôn trong vôi chuồng cọp Côn Sơn
Thì đi nguỵ mà cầm lấy súng!
Nhằm con bù nhìn này nó chỉ bằng rơm
Cứ nhằm mãi, nó thành Việt cộng

Ôi! Từ Việt cộng cho đến Việt gian có cách xa gì
Thấy ai hao hao giống mẹ cha mình thì cứ bắn
Ngụm thứ nhất rượu nào chả đắng
Trước khi bắn đồng bào hãy tập bắn bia
Bắn vì sợ, vì tiền, vì trăm thứ bà rằn phản xạ
Miễn được cuộc chiến tranh giá hời, Ních có cần chi
Màu da trắng thượng lưu vô giá
Hãy lấy thịt da vàng làm cái khiên che

Công thức mới là bom Mỹ cộng vào máu nguỵ
Máu lặng im. Bom không biết biểu tình
Thông cáo viết: xác Mỹ tuần này giảm đi ba phảy lẻ
Còn sẽ giảm nhiều! Cứ việc chiến tranh

Muốn cho mọi việc tốt lành, Thiệu lại lên ngôi
Hãy tấn phong cho côn đồ, đăng quang cho đĩ
Bà lão thực dân cũ móm rồi hãy đánh son môi
Độn lại vú thì mới ngay và hoá trẻ

Và cuộc săn người bây giờ sơn nhãn hiệu Việt Nam
Học thuyết bảo: Các giống nòi cũng lai tạo được
Không có Hùng Vương thì Trần Ích Tắc
Mộ tổ bọn này chôn ở đảo Gu-am[1]

Công của Ních chỉ là công cốc
Những ngọn súng nguỵ binh sắp chĩa vào ngực Ních đấy rồi
Không học thuyết nào có thể lộn ngược từ ngoài vào trong một trái tim người
Không hoá chất nào có thể huỷ hoại được hồng huyết cầu dân tộc

III
Rủi cho Ních-xơn sinh vào thế kỷ nhân dân
Trái đất này chúng ta làm chủ
Bọn săn người bị chúng ta săn
Các bong bóng học thuyết xà phòng đều bị vỡ

Không phải ai cũng là Thiệu kia bẩm sinh ra đã có khiếu giết đồng bào
Không phải ai cũng biết cầm dao gọn gàng thiện nghệ
Giặc Mỹ phá mặt bằng, không thể phá bề sâu
Lửa sẽ cháy từ tro nồng âm ỉ

Không ai có thể bịt lương tâm được lâu để thôi nghe tiếng máu kêu trong các nấm mồ
Không ai cưỡng lại cơn bão ấy thổi hồn dân tộc
Một chớp sáng, chói loà Tổ quốc
Cái Mỹ nguỵ dựng mười năm, dân sẽ quét một giờ

Rủi cho Ních-xơn sinh vào thời chân lý sáng dần lên
Không có biện chứng nào biến tên giết người thành Bụt cả
Tội ác đó không thể nào đem xoá
Dù chúng mày có muốn đổi thay tên

Ních-xơn có hàng trăm bộ mặt thích nghi theo sắc cờ, theo thời tiết
Hai lưỡi của nó ư? Cái nói chiến tranh, cái nói hoà bình
Hãy dùng thiết bản của nhân dân diệt chết
Con quỷ này, chính Bạch cốt tinh

Con yêu lâu năm Nich-xơn biết giả tiếng người
Chốn hoa lá nó thường đến nấp
Nó ném bom tầng cao lại biết rình ta nơi chỗ thấp
Hãy diệt nó đến cùng, đừng để nó cầm hơi

Không ai được quên núi đầu lâu của tên chống cộng điên cuồng
Kẻ thù nguy hiểm nhất thời ta, anh nhớ lấy
Nhất, nghe chưa? Không còn đứa nào hơn
Mở mắt to, anh phải thấy tinh tường
Xương máu đã nhiều rồi – Anh phải thấy



Chế Lan Viên
2-1972
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Căn cứ B.52 của Mỹ ở Thái Bình Dương. Học thuyết Nich-xơn còn gọi là học thuyết Gu-am.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Những bài thơ đánh giặc (1972)   Mon Jan 07, 2013 1:48 pm

Thời sự hè 72 - Bình luận


I
Với chiến công, ta hiểu lại các vấn đề
Phát giác sự việc ở bề chưa thấy
Ở cái bề sâu, ở cái bề sau, ở cái bề xa.

Những năm tháng sao mà trọng đại
Ngổn ngang thay mà rất đổi oai hùng
Trăm vạn khối mây trời cổ quái
Nhưng chính lúc đe ra ngày, sinh hạ những hừng đông
Bến phà kia ta qua lại bao lần
Đêm nay ngỡ có gì không hiểu nổi
Giòng sông ấy không phải sông ấy nữa
Từng ngọn sóng đầu lau chất chứa
Những bão bùng và những chiến công

Mỗi bãi sú bờ đê thoát ra cuộc sống riêng nhỏ hẹp riêng mình
Sống đời Tổ quốc
Chốc nữa cùng ta giao phong trận mạc
Đất đai này cùng với thịt da ta
Trận địa gần lẫn chiến trường xa
Sông Hồng ấy và Bạch Đằng xưa trong quá khứ
Hoà làm một. Hoá thành lịch sử.
Ố! tấm lòng ngày qua không đủ cỡ
Để hiểu sáng mai này
Kia! Sắp một trang qua.

II
Điều hiểu lớn, ta hiểu thêm về Bác
Với đấi nước sinh ra mình, Bác vàn là điều bí mật
Một thế hệ, vài thế hệ chúng ta chưa đủ hiểu hết Người.
Cứ mỗi bước đi lên, dân tộc lại định nghĩa về Người từ bản chất
Đọc vào sự nghiệp, núi sõng, Di chúc của Người và hỏi "Bác là ai ?"
Bác là ai ? - Ngày hôm nay Bác là vị tướng.
Trong cõi trường sinh tiếng hát trong của Người là một tiếng suối xa...
Nhưng khi đất nước cần chém triệu đầu quân giặc
Thì tiếng hát diệu kỳ là tiếng thét
"Tiến lên, toàn thắng ắt về ta"

Rồi mai đây ta sẽ trở về với vầng trăng thơ suy tưởng của Người
Nhưng hôm nay Bác là mặt trời chiến thắng
Mặt trời Người kín đáo cạnh nhành mai
Người ghét sự chói chang, nhưng chính người là nguồn ấm nóng
Của vầng hồng đanh dẹp bóng đêm lui
Tia sáng cùa Người, ánh mắt của Người xuyên ngang thế kỷ
Cần gì gội là chân lý thì mới là chân lý
Ánh mắt xuyên từ buổi tập súng gỗ hảo mai trrên bãi đậu tương vàng
Đến ngày nay bài binh bố trận những sư đoàn.
Sao ta có thể giật lại từng mảng non sông ở bàn tay Mỹ - Nguỵ
Nếu không có ngày Bác cầm hôn nắm đất ở ngoài hang ?
Cầm nắm đau thương tuổi nhục trên tay, cầm tế bào đất nước trên tay,
Bác nhào nặn lại
Đặt tương lai trong một chiếc bọc hồng
Dẫu trăm trứng Âu Cơ vẫn chưa là thần thoại
Ta thai nghén đau thương mà sinh nở cái oai hùng.

Và danh hiệu Hồ Chí Minh xuất hiện trên xứ sở trống đồng
bốn nghìn năm như vậy đó
Phải có những trống đồng mới, những hùng ca mới thời đại
ta ca vang công đức của Người.
Một thế hệ Hồ Chí Minh: ấy là phương hướng
Một thành phố Hồ Chí Minh làm đích phía chân trời.
Hồ Chí Minh, có phải Người cùng ta đang tiến giữa hàng quân
Ngọn cờ đỏ chỉ đường cho thiết giáp
Cả khi ta trụ lòng ta lại để tiến trong cơn đau vết máu Hải Phòng
Chính lúc ấy, lòng ta nghe tiếng Bác.

Ních-xơn tên bạo chúa, mày hiểu điều ấy chứ ?
Vì sao những bom B-52 quỷ ma làm thế giới phải kiêng dè
Mà ta chấp nhận cùng mày cuộc đọ sức, đương đầu lịch sử ?
Mang phẩm chất Hồ Chí Minh trong người, ta quyết diệt mày, ta bám trụ
Mày không thể dành của đất nước này một gốc lúa, một thân tre.

III
Cái cân lượng đau thương này rất lớn
Rồi đây các thế hệ sẽ đong cân trên hạnh phúc của mình
Cho tay hái một chùm ngon ngọt ngày mai, thì hôm nay
biết mấy máu xương phải bón
Đánh giặc một phần tư thế kỷ rồi, chúng ta không ai đùa với chiến tranh
Cả nước đau đêm mười sáu tháng tư thảm sát Hải Phòng
Cái Li-đi-xe Việt Nam, cái Ô-ra-đua Việt Nam này dẫu ngài Hit-le
tái sinh cũng không dám nhận.
Nếu Kit-xin-gơ định phối hợp sự thông minh Na-zy của y với kỹ nghệ
Hoa Kỳ làm sản phẩm
Thì với máu này, hắn đã thành công.
Ních-xơn, mày không còn nhiên liệu nào khác ư mà đốt những giường
trẻ sơ sinh, gót đỏ thiên thần, tay non chới với
Mày chẳng còn con sông nào để ngắm ư mà phải dùng đến máu người
Tiếng máu lang thang đi giữa đất trời
Dẫu nghìn thi sĩ thiên tài không dỗ nổi

Chúa Giê-su bị thương rồi còn phải bị thương thêm
Những quả bom mang nhãn hiệu 72, sinh sau Chúa 1972 năm
còn giết Chúa!
Thông điệp mày xuýt xoa Thượng đế từng câu từng chữ
Mày giết những thánh đường, thiêu huỷ những toà sen
Ta cắn răng chấp nhận trên thịt da ta vết diêm sinh,
vết bỏng khổng lồ này
Cứ mỗi vết thương, một đám mây, một nỗi buồn thì còn đâu máu
Lòng ta đau ư ? Ta ghìm lòng như trận bão
Nuốt những vết thương vào trong, giòng máu vào trong,
cốt giết được mày!

Ta từng biết cộng những nỗi đau vào những nỗi đau làm
trăm cuộc tiến công
Ta sắt đanh lòng ta lại, cho nó cao hơn lòng ta, cao hơn tình thế
Cứ giết được mày xong thì máu lại hồi sinh, ta lại trẻ
Giờ chưa phải là lúc nắn các vết thương mình ra cho
nó hoá mênh mông.

Ai không đau khi lửa cháy các ngôi nhà
Chỉ gỗ rách nát tươm đủ lòng ta đau buốt
Con ra đi mẹ nhớ thương từng tiếng guốc
Có khúc đường nào gần, khi con trẻ dần xa...
Ta chịu đau mà sinh hạ các bài ca
Nếu thế hệ này chịu đau thì thế hệ sau nghe hát
Miền Bắc chịu đau cho miền Nam sống những ngày độc lập
Những phút nhìn trời, ta đâu tiếc thịt xương ta...

Ta xẻ mình ra ngang dọc chiến hào
Cho Tổ quốc liền sông núi vạn đời sau
Việt Nam chịu vạn ngày lửa đạn
Cho nghìn năm nhân loại ngẫng cao đầu

Trong lịch sử bốn ngàn năm, cái đau thương lúc nào chả có.
Nhưng huy hoàng ư ? Nay mới chính thực huy hoàng
Thắng giặc rồi, cơn đau lớn cũng thàh ra sẹo nhỏ
Bác dạy "Còn người, còn nước, còn non..."
Diệt Mỹ! Đấy là tiếng thét vang trước lúc thành tro của em be Hải Phòng
Diệt Mỹ! Lời trăn trối cuối cùng của người mẹ đưa con vào dòng sơ tán...
Hãy dấy đáy lòng ta thành lửa đạn
Trả thù cho những người hy sinh đêm ấy vì ta, bằng những chiến công...

IV
Đế quốc Mỹ, Nich-xơn, kẻ thù nguy hiểm nhất...
Mỗi lần dân tộc ta cất mình lên, cất cánh lên, lại thấy nó đấy rồi.
Anh bạn tôi hai mươi năm trước gặp bom Mỹ ở cầu sông Đuống,
Anh ban tôi hai mươi năm sau lại gặp bom Mỹ ở cầu sông Đuống.
Tiếng tàu bau Mỹ theo con từ lúc con đánh ô ăn quan trong suốt
cho đến nay ra chiến hào nóng bỏng...
Đế quốc Mỹ ta vừa giết nó xong, lại thấy nó án ngữ phía chân trời.

Nich-xơn tên chống Cộng điên cuồng, bẩm sinh chống Cộng
Càng những ngày này đây điề ấy chớ nên quên.
Nửa thế ký rồi, nó ngắm vào cờ đỏ, vào đế quốc ca mà nổ súng
Đánh hơi thấy máu thuyền thợ công nông ở đâu thì sục đến liền.
Ôi ngững Đức Bà bế con, rơi con khi bom nổ kia nào
biết Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản là gì ?
Va hàng trăm trẻ em bị na-pan hoá trong nôi kia chưa một em nào
cầm Tư bản luận!
Nào Phật có tham gia cuộc đấu tranh ý thức hệ nào đâu
mà cũng cháy bom bi.
Này tiến sĩ Kít-xin-gơ hay mày cho thế mới thực là biện chứng ?

Thôi đi Nich-xơn, mày chớ mong bịp ta và ngọn cờ
chống Cộng Nich-xơn...
Ta biết khi lợi nhuận đòi hát bài quốc tế ca, thì mày cũng
chui và đội đồng ca và cùng hát
Mày đứng gần ta để dễ giết ta hơn
Mày đừng hòng đánh lộn sòng, dù có chào chân dung hay
trích lời văn của Mác.

Ôi sao ta đói quả, đói lý tưởng, đói tình mà đói giết người
Ngỡ như không có lương thực là máu người thì Nich-xơn
không sống được.
500 người, 1000 người ở Hải Phòng, ở Mỹ Lai đối với hắn
chỉ là tin trên báo nhỏ mà thôi
Gấp đôi số ấy, hắn vẫn chưa thoả lòng đói khát.
Hỡi anh, nhà bác học, để tìmmột vệt sống, một chất hữu sinh
đã dày công thám hiểm thiên hà
Anh, nhà hoạ sĩ bỏ cả cuộc đời để vẽ một đôi mắt người
hư mùa thu, như sóng bể.
Anh, nuôi những tế bào, ghép từng quả tim với tấm lòng
tạo hoá cưu mang của người bác sĩ.
Anh, mong rủ xuống con người một giọt lệ, một cành sương
của những triết gia.
Công các anh chỉ là công cốc
Nếu chưa diệt được loài đế quốc
Anh nhem nhúm từng ngọn lửa, hơi thở, hạt tấm con để dựng nên đời
Để Nich-xơn hoá thành bụi thành tro trong phút chốc.

Ních-xơn, tên chửa đẻ chiến tranh, thổ huyết chiến tranh,
mang hồng huyết cầu chiến tranh trong di truyền bào thai của nó.
Ních-xơn, kẻ thù của mọi sự sống, mầm xanh, buồng trứng giống nòi.
Nó thích những đất không chim, mùa không cây, mặt đất sạch trụi người
Nó mê nhìn trái đất thành từng vệt thảm B.52, chia cuộc đời
ra thành từng ô toạ độ.
Nhân loại chỉ còn có cọc nạng làm chân tay, và lửa thanh là
tất cả hình hài
Thế, nên ta chỉ còn một con đường thôi, một triết học thôi,
một tôn giáo cứu sinh thôi là: diệt Nó.

Có phải Nich-xơn chỉ giết người thôi đâu, có còn triết lý
say sưa về công cuộc giết người.
Tên đại tá Mỹ ném bom Hải Phòng khen sắc da cam ngọn lửa
thiêu người kia là tuyệt vời ngọ mục
Mỗi trang máu kèm một trang triết học
Ném thuỷ lôi xong, tên Xa-tăng lại cầu kinh Thượng đế đấy rồi
Ních-xơn nói về thế hệ mai sau, về thương lượng kỷ nguyên,
về hoà bình áo trắng
Ta gặp nó không phải chỉ ở chiến trường đâu, mà trên
những quảng trường, ở những thánh đường
Nơi này ngọt, nơi kia thì nó đắng
Chỗ này bạo tàn, chỗ khác văn chương!

Kẻ thù nguy hiểm nhất thời ta! Ta đã đem xương máu đo
lường khi viết nên chữ nhất.
Ních-xơn vừa muốn giết ta lại vừa muốn nấp sau khói khói
hương hương của những điện thờ.
Hỡi những ai kêu thất thanh tội ác phía này hay phía khác
Hãy quay súng về phía Ních-xơn. Đấy chính kẻ thù.

V
Thời đại khác rồi, Đinh Bộ Lĩnh ơi!
Không thể đuổi giặc bằng cờ lau được
Cũng không thể như cha ông cầm cọc Bạch Đằng
Ta đọ sức với tên gian ác khổng lồ từng mơ hái sao Kim, sao Hoả
Ghìm thế giới trong muôn nghìn tiếng nổ...
Chân máu năm lần đổ bộ lên trăng.
Nguyễn Huệ bảo: "Ta đánh trận này lớn lắm. Ai không đánh
ở lại cùng ta xem đánh"
Lịch sử ngày xưa, có giống tựa trang này ?
Khi Nguyến Huệ cầm hoả hổ có thấy hồn Tổ quốc mênh
mang như ta cưỡi nghin thiết giáp
Và những biên đội oai hùng giết giặc giữa trời mây ?

Cha ông xưa có bao giờ bố trí các binh đoàn trên vạn đỉnh
Trường Sơn, dọc bờ Đông Hải,
Tên Tổ quốc vang ngoài bờ cõi
Ta đội triệu tấn bom mà hái mặt trời hồng
Ta mọc dậy trước mắt nhìn nhân loại
Hai chữ Việt Nam đồng nghĩa với anh hùng.

Ôi hôm nay ta mới hiểu thêm về Tổ quốc
Ta đồng thời với những gì Nguyễn Du chửa đồng thời,
Nguyễn Trãi chửa đồng thời
Dù các anh là đỉnh cao dân tộc
Dù thơ phú hàng hàng châu ngọc
Nhưng "ngọc" thì nói sao được sắt thép, máu xương, bùn đất đẻ ra đời ?
Ta đã yêu Việt Nam đẹp, Việt Nam thơ, bát ngát câu Kiều, bờ tre,
mái rạ...
Mái đình cong cong như bàn tay em gái giữa đêm chèo.
Cánh cò Việt Nam trong hơi mát xẩm xoan, cò lả
Cái đôn hậu nhân tình trong nét chạm chùa Keo...
Nay ta phát giác ra Tổ quốc ở thế oai hùng, thế mạnh...
Dân tộc bốn nghìn năm cứ mỗi lúc hỏi: "Hoà hay đánh, đánh hay hoà ?" Luôn luôn trả lời: "Quyết đánh".
Lịch sử có lúc là thời gian êm ả trôi xuôi. Và thời gian nay đẩy lên thành lịch sử bão bùng...
Lịch sử đi từng bước khổng lồ không đi rón rén
Cái tinh-tế-cỏ-hoa tạm thời chưa nghĩ đến
Vì ta đang tính tới triệu sinh mệnh con người vạn khoảnh non sông.

Ôi mới ngày nào đây, người chiến sĩ ở cầu Bạch Hổ kia chỉ
còn trên tay viên đạn cuối cùng
Không phải ba viên, không phải hai viên, mà chỉ một thôi,
mở đường cho đồng đội
Mà nay ta đập vạn phát đại bác xuống đầu thù cho một mũi tấn công
Những binh đoàn nguỵ tan vèo trong lửa khói.
Ta nuôi, nuôi, nuôi... sức lực ta trong bóng đêm, trong lòng
đất biết bao nhiêu ngày.
Những năm tháng cần cù như vỉa than đen, như nhựa khoanh
cây, như bà mẹ chửa
Giọt mồ hôi không ánh sáng, những giọt máu vô danh này nào ai có hay
Cho đến lúc cháy thành nghìn trận lửa.

Ôi, chú bé trong thai, chú bé thực diệu kỳ
Viên đạn bắn vào thai, chú cứ ngủ yên trong bọc hồng và lớn bổng
Xé màn đêm, kìa chú đã chào đời, tiếng khóc oe oe
Tinh huyết ấy, cố nhiên là Phù Đổng.

Cái thai! Cái thai... Tôi nói gì ? Ta sống những năm viên
đạn nặng hơn người.
Nhiệm vụ thơ nặng hơn trang giấy, các tài thơ.
Cái thai nặng hơn bà mẹ.
Mẹ quặn những cơn đau chín khúc trăm hồi
Nhưng nay đẻ xong rồi thì mẹ khoẻ.

Ních-xơn! Ta đứng lên, đối chọi cùng mày.
Người chân đất ăn rau cùng tên cường quốc nghin tỷ đôla đối chọi.
Trái tim chọi với những tử ngoại, là de, chư hầu, thuỷ lôi, hạm đội.
Mày ở bên kia, ta ở bên này.
Cả hai miền vứt lá nguỵ trang hoá thành một Việt Nam
thanh thiên bạch nhật giữa ban ngày.
Có phải bốn nghìn năm dân ta đã đợi
Kẻ thù chính của mình và diệt nó nơi đây ?

Cuộc chạm chán tất nhiên! Cuộc đương đầu không tránh né
Ta là ta, mà cũng là nghìn triệu người ký thác trong ta.
Ta thắng thế, thế đi lên, chủ động mở cửa cho bình minh, cho thế kỷ.
Và mày thế bóng tối, thế đi xuống lụi tàn, đế quốc hoá ra ma...

VI
Ta biết ơn những dòng máu người xưa đã đổ
Càng yêu những người hôm nay cùng ta một tháng một
năm một ngày lịch sử
Vì ta lên những tuyến đầu
Ai hiểu hết non cao và sẵn sàng dẫm đạp non cao: chính họ.
Ai hiểu nghìn sông sâu và vượt mọi sông sâu: cũng họ.
Ai động lòng vì một tiếng trẻ khóc nôn nao
Mà gác bỏ ngoài tai nghìn tấn nổ ?
Ai yêu Tổ quốc bốn nghìn năm, say hào quang vũ trụ
Nhưng trong một phút sẵn sàng xả thân để chỉ giữ một thân cầu.
Ta biết ơn tài năng, trí tuệ Việt Nam ta
Máu ta thắp nên thiên tài quân sự ấy
Mỗi bước ngoặt đường vòng, Đảng lại mở lối ra
Ta có nghìn cách tấn công và nổi dậy.

Ta chấp nhận chiến tranh và tìm ra quy luật chiến tranh
Giết thú rừng và tìm ra cách vào rừng diệt tất cả loài hổ dữ.
Tỉnh ra trong vinh quang, vết máu của mình
Mổ xẻ từ những Điện Biên, Đống Đa đến cả những vết sẹo
cơn đau trong lịch sử.
Có chiến công nào ngày xưa đẹp tựa chiến công này
Ta phối hợp binh chủng với núi sông, vũ khí với lòng người
trong hoà âm bát ngát.
Chiến trường này im lặng. Chiến trường kia nổi nhạc,
Một khúc dạo thôi, đã biết mấy thiên tài.

"Chống gậy lên non xem trận địa".
Ta dàn quân theo thế trận Bác Hồ
Đi chót vót núi sông vẫn trong tầm mắt Bác
Bác dạy thế tiến công ngay từ buổi chơi cờ.

Bác dạy ta vững tin vào sức mạnh nhân dân
Cái bể ấy chỉ ai tin thì mới hiểu
Bình Đinh, Kontum... hôm qua im mà nay hoá sóng thần.
Đáy thẳm giấu bao điều kỳ diệu.

Nhớ năm nao ta ngỡ sức kiệt rồi khi lấy hạt muối cuối cùng nuôi cán bộ.
Ta mất hết, còn gì đâu! Còn lại cái anh hùng,
Từ gốc ấy, bỗng xuân về chớm nở
Bỗng xanh trời, rừng lộc biếc xanh um...

Những người dân chưa đến gò Đống Đa, chưa đọc Nguyễn Du, chưa thăm mộ vua Hùng
Nhưng chân đất của họ làm trăm cứ điểm thù sụp vỡ
Họ là nhân dân: phá tất cả và xây nên tất cả.
Mảnh đất này còn nóng bỏng lửa Quang Trung.
Tên giặc già Ních-xơn mày chạy như đèn cù giật gấu vá vai.
Quảng Trị, Thừa Thiên. Kontum, An Lộc...
Sụp mảng bên trong vỡ tuyến bên ngoài.
Mày cháy hạm tàu, mày tiêu đô đốc,
Nay "thiết" quân hàm, mai "phong" quân luật.
Thăng chức tướng ngu, cách chức tướng tài,
Mặt trận chính ở phía nào Chúa hỡi!
Câu hỏi ấy, chẳng Chúa nào đáp nổi
Máu hộc ra ở đâu, thì chết chính đấy rồi.

Ních-xơn mày đã tỉnh ra chưa trong hơi bom và tiếng nổ của mày
Cái tên điên lấy các bắp thịt mình ra làm huyền thoại.
Từng ngắm vinh quang méo xệch của mày trong những lòng yếu hèn như chiếc gương phóng đại
Đợi đấy, rồi mày sẽ tỉnh cơn say.

Chúa tể trị vì của mày chỉ còn có lửa và bom
Pháp lý cuối cùng, ngữ ngôn duy nhất
Mày nổ vỡ cuồng điên để thấy mình có mặt
Gầm rít hư không không thể cứu mày còn.

VII
Ta chỉ còn một con đường duy nhất thôi: đánh Mỹ.
Đế quốc Ních-xơn! Mày là gì mà người ta sợ thế ?
Mày là ai ? Mà ta tránh đương đầu!
Thời đại này không ai trị mày sao ?
Thế giới không thể để mặc cho bầy điên ngự trị
Ta có thể sống chăng, nếu Chúa trời là Quỷ Vương, và công lý
Chúng vứt theo xe như vứt giẻ bên đường.
Dù qua trăm ải máu hiểm nghèo, nghìn vực thẳm đau thương,
Những đeo gian lao, cửa quan khổ ải
Ta kiên quyết diệt mày không sợ hãi
Ta đánh Mỹ không tính năm, tính tháng, tính ngày
Không tính vết thương! Chỉ nhớ điều này
Chết không thoả, nếu đang còn Mỹ nguỵ
Ta đánh mày hân hoan như sinh đẻ
Và thiêng liêng như xây dựng những kỳ đài
Một tác phẩm nghìn năm có cứu được đời
Bằng viên đạn bắn vào đầu tên ác quỷ!

Ta đánh như em bé chết ngạt dưới hầm trong trận B.52 bảo ta đánh thế
Ta là người chồng có vợ hoá ra than tro đang lao tới diệt mày.
Máu thấm đã lâu, máu thấm đã dày
Dẫu được một phút giết mày ta chẳng nghĩ
Ta đánh mày bằng giá nào ư ? Bằng bất cứ giá nào
Bằng cách nào ư ? cách nào đánh được mày, ta đánh tốt
Thức ta đánh mày như bản năng, như sấm chớp
Ngủ ta mơ thấy giết mày ở giữa chiêm bao.
Ta đánh mày bằng những đòn hiểm ác nhất ở nơi mày đau nhất
Mày có đau thì mới thoả lòng ta
Đừng có ai bảo ta phải có lòng từ bi của Phật xuất gia
Máu làm Phật cũng phải cầm lấy súng gươm mà đánh giặc.

Cả đất nước cường tráng lên vì giết được mày
Trong lại mắt người, hồng lên chân lý.
Luận điểm lại sáng ngời như lộc biếc đầu cây
Cờ rất đỏ như ở đời thịnh trị.

Ta đánh trận này khôi phục lòng tin
Ních-xơn mơ thấy cái ráng máu báo hiệu hoàng hôn nhân loại
Không thể để những thằng điên doạ hắm doạ già bằng những cơn điên.
Điên cho mấy, quật roi thì tỉnh lại.

Đánh! Ta có sau ta sức hậu thuẫn loài người
Thế giới đang thiếu Ních-xơn thắng nôm ra tro. Thế giới
đang mạnh tay xé tan cờ của Mỹ!
Đưa Ních-xơn lên ghế điện đi! Ném Ních-xơn xuống Hải Phòng
đi cho nó biết mùi.
Diệt đế quốc! Tiếng thét ấy là lời ca thế kỷ.
Trong lịch sử hàng nghìn năm dân tộc ta đã lên những đỉnh
anh hùng Điện Biên, Hàm Tử, Chi Lăng...
Thời đại bảo: phải lên cao hơn nữa.
Lên đến chỗ mỗi tấc núi sông thành thơ và hoá sử
Các thế hệ nhìn chỗ ta đứng lúc này như những hải đăng.
Đánh! Vì ta mang trong ta phẩm chất Bác Hồ.
Trên tất cả Bác là vị tướng.
Đánh! Không gì quý hơn độc lập tự do
Di chúc Bác là cờ trận trỏ đường chỉ hướng.
Thời cơ đã đến rồi
Ta nắm lấy thời cơ.



Chế Lan Viên
(Tháng 5-1972)
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Đối thoại mới (1973)   Mon Jan 07, 2013 2:02 pm

Bác


Là chân lý, Bác chẳng nói nhiều hơn chân lý

Cả nước nghe khi, im lặng, Bác cười

Chẳng phải lật sách nào ra tìm hiểu Bác

Bác sống trong ta, Bác ở giữa đời




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:08 pm

Bác vẫn còn đây


Chớ để quân thù nghe ta khóc, ơi em
Vết thương phải thành sẹo ngay đi mà đánh giặc
Đã đau rồi đừng khóc để đau thêm
Ta còn cả đời ta mà khóc Bác

Bom Mỹ nguỵ tranh thủ phút này để tấn công ta
Pháo đài máu với những bom bảy tấn
Nguyện thương đau không thành tiếng khóc oà
Ta đau đấy nhưng giết thù, ta vẫn sẵn

Ta có nước mắt thương đau nhưng ta còn có lửa thương đau
Giặc nếm cái chết lúc ta cười, cho chúng nếm thêm ngày ta khóc
Hễ đau nhiều thì dao chém lại càng sâu
Xuất kích lớn là giữa ngày tang tóc

Hai mươi năm trôi phút giây nào Bác không nghĩ đến miền Nam ?
Miền Nam "máu trong máu" và "thịt trong thịt" Bác.



Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:09 pm

Búp lộc vừng


Đền cũ vua xưa, đỏ lộc vừng

Chồi non lá nhỏ sáng đầu sân

Ngựa xưa voi cũ hai hàng đá,

Uy thế còn thua búp lá xuân.




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:14 pm

Cành đào tiểu đội Y


Thiếu gạo, giao thừa ăn cháo

Đón xuân, nổ súng chào xuân

Dọc ngang một nhánh hoa rừng

Cắm vỏ đạn đồng cao pháo.




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:15 pm

Cầu vồng


Trời xanh sau lúc khóc

Nước mắt treo cầu vồng

Cái mống cầu hi vọng

Cho tấm lòng đau xong.




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:16 pm

Cây giữa chu kỳ


Những cây bàng đỏ lá cuối năm
Những cây bàng cuối đời rơi lá
Những khối đá thời gian tàn phá
Rơi rơi rơi từng vết đỏ bằm

Cây bàng chẳng buồn đâu lá úa
Ai sang thay nó đã biết rồi
Mỗi cây chết giấu đằng sau nó
Một cây em đợi phía chân trời

Còn lâu nữa cây xanh mới đến
Cái cơn mơ những lộc những chồi
Nhưng vì nó phía này quả chín
Và yên lòng, lá úa bằm rơi

Cây xanh đến rồi, màu xanh tha thiết nhất
Tất cả phố sáng mai này ngẩng mặt
Lá xanh non, lá nõn, lá ngần
Cái dậy thì của một mùa xuân

Xanh tận màu xanh, xanh cùng sức lực
Trong vội vã có chút gì sợ mất
Bởi cây xanh chợt thấy phía sau mình
Cái chu kì lá úa đuổi màu xanh.



Chế Lan Viên
1969
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:26 pm

Cây mai vườn Thống Nhất


Cuối giêng đào rụng hết

Đột ngột sắc mai vàng

Một cành mai phương Bắc

Làm nhớ mẹ quê Nam.




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:32 pm

Chim ấy, rau này


Con chim "bắt cột", lá "tàu bay"

Đánh Pháp mười năm hóa bạn bày

Nay vượt Trường Sơn đi diệt Mỹ

Lại nghe chim ấy, hái rau này.




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:42 pm

Chim bao gặp mẹ


Hai mươi năm mẹ khóc

Sao gặp con mẹ cười ?

Bay vượt nghìn sông núi

Cho phút ấy mà thôi!




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 2:46 pm

Chim biếc Vĩnh Linh


Bốn năm đạn lửa chim bay hết

Nay tiếng bom im cánh biếc về

Tiếng hót đàu tiên, ơ, lạ lắm!

Cả làng rưng lệ đứng im nghe.




Chế Lan Viên
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002
(Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:05 pm

Chim con trong liễu


I
Chiều rộng. Mưa thưa. Mây trắng
Cành tơ, liễu nhú, chim chuyền
Không thể bay trời muôn dặm
Nhảy trong cành nhỏ, nguôi quên.

II
Mùa xuân sắp qua mau
Chim con chừng cũng hiểu
Nhảy chuyền trong rặng liễu
Suốt chiều vui tìm sâu.



Chế Lan Viên

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:06 pm

Chim về


Trời xanh ngoài cửa sổ

Như em xa mới về

Chim chíp chim chim chíp

Tình ái hót ta nghe.




Chế Lan Viên

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:07 pm

Chơi chữ về ngõ Tạm Thương (tức Tạm Sương)


Sương giăng mờ trên ngõ Tạm sương

Ngõ rất cụt mà lòng xa thẳm

Ngõ bảy thước mà lòng muôn dặm

Thương một đời đâu phải tạm thương.




Chế Lan Viên

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:09 pm

Chơi Yên Tử, nhớ Hoa Yên


I
Giữa chiều náo nhiệt phố phường
Vụt nhớ ngàn cao Yên Tử
Vắng tanh vạn gốc tùng im
Thiếu bóng mình đi dưới đó.

II
Giữa chiều Hà Nội nhớ Hoa Yên
Nghìn chiều tùng xanh đứng lặng yên
Mình đã về đây vui phố xá
Non cao còn hướng mắt trông nhìn.




Chế Lan Viên

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:11 pm

Chuỗi thơ anh Trỗi

(Tặng Ca Lê Hiến, Lê Anh Xuân)

1
Chiếc nhẫn trên tay anh Trỗi
Không sống đời bình yên những chiếc nhẫn thường
Không ở lâu cùng anh được in một dấu hằn
Một ngấn hạnh phúc trên tay, dù ngắn vội
Ra đi đổi lấy một dây bom ở dưới chân cầu
Chiếc nhẫn bây giờ đâu bây giờ dâu
Chưa ai tìm lại được
Nhưng sau nó, từ nay trên cả nước
Không một chiếc nhẫn nào
Lại yên tâm sống cuộc đời như trước.

2
Bọn giết người giữa Sài Gòn kia đôi khi chúng cũng biết buồn
Ấy là khi muốn giết ta mà thiếu cọc
Hoặc trói ta cao mà chỉ có cọc lùn
Hoặc nửa đêm dậy bổng oe oe tiếng khóc
Của cái "đứa bé lương tâm" phải giết nhiều lần thì mới chết
Như giãy giụa dưới gót giày một chút cỏ xanh non
Nỗi buồn của chúng chiều nay là giết xong Trỗi không tìm ra chiếc nhẫn
Giết người xong, không có tiền mua rưọu, chúng buồn.
Đôi tay máu, biết bán gì để nhắm?

3
Mẹ ơi, xưa kia có bao giờ mẹ lại nghĩ ra
Sẽ có một đứa giết ngươi tên Mắc Namana
Giết đứa con mẹ trong nôi tên là anh Trỗi?
Nhưng mẹ ơi, ơi Quyên đừng khóc vội
Phút xa ta Trỗi rất tươi cười
Vẫy vẫy đôi tay gọi người thân cả nước
Và đáng lẽ gọi "mẹ ơi", "Quyên ơi", anh đã gọi đời, gọi Bác
Gọi tiếng gọi muôn lần thắm thiết "Việt Nam ơi!"

4
Chẳng còn ai đòi anh lập công
Anh vẫn lấy giọt máu chót của mình ra sinh đẻ
Trước khi máu ngấm im vào đất mẹ
Đã cất lời lên hát một tiếng vô cùng
Cái chết khiến người này cao lên, kẻ kia hèn mạt xuống
Anh đã chết ngang tầm khi anh sống
Anh đi rồi. Đời ở thế tấn công.

5
Vượt qua máu mình, Trỗi nhìn thấy chúng ta
Vượt lên đầu bọn đao phủ hành hình anh nhìn thấy hết..
Cái nhìn xuyên thẳng ấy bọn giết người không thể giết
Nó thành lời thành ánh sáng ta ca

Chúng ta đi đày sau lưng mình có đôi mắt Trỗi
Lúc nào đó thấy tim mình đau nhói
Chính tự cọc tre trường bắn, Trỗi đang nhìn
Dặn ta rằng "Nhớ lấy, đừng quên"

"Hãy nhớ lấy lời tôi!"
Nếu ta không quên mà đưa chân lý vào lòng
Thì anh Trỗi đâu cần nhắc nữa
Hỡi con người dễ khổ dễ quên dễ khóc dễ cười, hãy nhớ!

6
Bắn xong Trỗi, quân thù hốt hoảng
Trên ngực anh chỉ 12 vết đạn thôi
Đội hình bắn đủ 13 khẩu súng
Kẻ nào kia đã bắn trượt ra ngoài ?
Chúng điểm mặt: áo Mỹ, mũ Mỹ, súng Mỹ, cả cái nhìn cũng Mỹ
Không một ai không xứng mặt giết người
Tổng số đủ 13. Giặc chỉ cần có thế
"Đủ 13". Và Trỗi đã chết rồi.

Anh lính số X kia, hỡi người bạn vô danh
Mùa giết chóc là gồm cả những viên đạn lép
Chính đi cùng anh mà bọn giết người chúng giết,
Chính thêm anh mà chúng đủ đội hình.

Nhưng đừng khóc nữa anh ơi, chớ khóc
Viên đan trượt của anh kia, Trỗi đã kịp nhìn ra
Dẫu anh mang súng giặc và áo quần của giặc
Trỗi không bao giờ thấy anh trong đội hình của số 13.

7
Rực rỡ hoa hồng, sáng tươi dáng cúc
Những người yêu từng bước sánh nhau qua
Tượng Trỗi cười giữa đời đang hạnh phúc
Nhớ ơn Anh, đời kết những chùm hoa.

Cảm ơn Anh nghệ sĩ đèo đá rắn hoa cương hình tượng báu
Những chỗ đạn xuyên Anh xưa là chỗ thịt rất mềm
Khi ta đến đặt hoa. thì đá đã thôi chảy máu
Đó là điều luôn phải nhớ, em nghe!

8
Anh lại thấy mình đặt mình dưới xe của giặc
Lại trùng trùng xông lên trong nghìn đợt công đồn
Là Bè, là Xuân, là Thắng, là Men trong nghìn tên tuổi khác
Tất cả ở đâu cần sự sống cao hơn
Anh là chất bột, chất rau tươi
Câu Kiều, suối trong, ánh sáng của đời
Ở đâu con chim đập vỏ trứng mà kêu chiêm chiếp
Hạt nảy mầm, cái vỏ tách thành đôi


"Hồ Chí Minh muôn năm"
"Việt Nam muôn năm"
Chỗ anh hô đạn dứt nửa chừng, tiếng nối theo lại nối cao trên đất Pháp
Bị giết tại Sài Gòn, Trỗi tái sinh trên đường phố La Havan
Xa muôn dặm Trỗi nhìn về Tổ quốc
Hướng chân trời chân lý Việt Nam.

9
Thế kỉ hai mươi, con người không dang tay mà chịu đóng đinh
Không ai có thể hoà hợp giữa ngực Trỗi đạn xuyên và họng súng
Không có chung đòi giữa Promêtê và chim dữ xẻ gan mình
Đế quốc Mỹ, ta nhằm mày, nổ súng!



Chế Lan Viên
(1968, tháng kỉ niệm anh Trỗi mất)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:12 pm

Đào


Ai tạc trống đồng năm đánh Mỹ

Trong hoa văn xin hãy nhớ cánh đào

Năm chiến trận hoa cũng là vũ khí

Theo pháo này chiếm những non cao.




Chế Lan Viên

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:14 pm

Đạp tuyết


Những ngày không em, anh xuống các sân bay
Tuyết trắng lặng im kêu dưới gót giày
Mái nhà tuyết không có em trong đó
Những hình thông đứng lặng im cây
Tuyết bên ngoài nghĩ suy trong im lặng
Nghĩ sâu thêm rơi mỗi lúc mỗi dày

Tuyết trắng tinh, trắng tinh, lòng anh trắng tinh
Chỉ mình anh nhìn cửa kính phòng anh,
Ngỡ thấy em hiện qua rừng tuyết ấy
Tự quê nhà, đạp tuyết, đến tìm anh.



Chế Lan Viên
Nguồn: vhv.vn

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:21 pm

Đặt tên con


Các chị mong em trai
Mẹ sinh con là gái,
Con nhoẻn miệng con cười
Cả nhà vui trở lại

Đặt tên con Vàng Anh
Giữa mùa mưa bão lớn
Bột mì trôi vạn tấn
Đê vỡ quê Thái Bình
Cuộc đời đang nặng gánh
Mà tên con nhẹ tênh

Đặt tên con Vàng Anh
Nào mẹ cha chẳng nghĩ
Chờ một ngày thắng Mỹ
Cây ngọt và trái lành
Con là chim, con nhỉ
Trời của con màu xanh.



Chế Lan Viên
1968
Nguồn: vhv.vn

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:23 pm

Đọc "Bất khuất"


Giật mình thấy một sắc không xanh
Cửa tối phòng giam mở rộng rinh
Trời biếc vốn quen từ thuở bế
Bây giờ vào ngục, xót lòng Anh.

Đối thoại mới về câu chuyện cổ

- Anh ơi, mụ yêu tinh đã làm cho suối thương yêu trở
nên thù nghịch với người.
Uống một ngụm này thôi, thì anh sẽ chẳng là anh,
thì anh hóa hổ. Và người đầu tiên
anh ăn thịt chính là em.
- Em ơi, không ai giải khát bằng thuốc độc và
tự nuôi sống mình bằng máu người thân.
Em ơi! Sự chịu đựng cái khát bao giờ cũng lớn hơn
cái khát.
Và chính trong lúc này
kẻ thù còn chết khát hơn ta.
- Anh ơi. suối thứ hai này con mụ yêu tinh cũng đánh
thuốc độc rồi. Không hóa hổ, nhưng
mà anh hóa sói
Hổ vồ em, còn sói móc quả tim em.
- Em ơi! Nhân loại không bao giờ lại chọn cho mình
thành hổ tốt hơn, hay tốt hơn là hóa sói.
Những người chết khát xưa nay ư, vẫn chết trong tư thế
của người
Nếu chọn ư ? Ta chỉ chọn cách nào giết bọn giết người
tốt nhất
Hôm nay hay để đến ngày mai.

- Con suối cuối cùng, con suối thứ ba
Anh chỉ thành nai thôi! Em van anh hãy uống
Như ­ trong mọi chuyện xư­a, con nai kia sẽ trở lại
làm người.
Anh hãy uống đi, anh phải làm ng­ười, phải vì em mà
tồn tại.
Và nếu anh từ chối ngụm nước này, thì người tàn ác
lại là anh.

- Em ơi! Việt Nam đâu phải những siêu nhân mà
chối từ cái khát
Nào ở đây ai đã làm ra phép lạ gì mà không cần những
cái hôn, dòng suối, vườn cây.
Nhưng đừng để cho quân thù phục kích ta nơi đẹp
nhất của nhân loại là dòng suối, cũng
là nơi khát nhất của ta là nỗi khát.
Vả chăng em ơi, con người còn những Nỗi Khát
khác lớn lao hơn cái khát.
Những nỗi khát lớn lao hơn không thoả mãn
ở suối này.
- Anh ơi! Khi người ta khát, người ta hay hùng biện
Anh hãy tạm làm nai để chờ ngày mai anh trở lại làm người
Chuyện cổ bảo: mụ phù thuỷ rồi sẽ chết ngày mai bên
suối kia và hoá hổ
Thì việc gì người chối từ ngụm nước hôm nay ?
- Em ơi, chuyện cổ tích xưa kể rằng con yêu cuối cùng
sẽ chết.
Nhưng chuyện ngày nay là nó đang chết dần kia,
chứ không phải cuối cùng.
Em ơi, em có biết vì sao nhân loại thích chuyền cho
nhau từ đời này sang đời kia những câu chuyện cổ
Chỉ vì mỗi đời có thể thêm vào đấy những gì chưa có
hôm qua.
Em ơi, cho dù hôm qua thế giới chỉ có ba dòng suối
thôi và tất cả đều là của qủi.
Thì hôm nay nhân dân cũng đã tìm ra vô vàn suối
ngầm suối trong trong tiềm lực của mình.
Với thuốc độc, thì suối vẫn là ẩn số
Không, đế quốc Mỹ không thể nào biến chất tất cả những
dòng suối trong, những dòng máu hồng nhân loại.
Chúng không thể nào đánh thuốc độc tất cả thi ca, triết
học, tôn giáo, những trái tim và những vườn hồng.
Kẻ tuyệt vọng thảm sầu ngày nay không phải là chúng
ta, mà chính là chúng nó.
Mười ba triệu tấn bom tuyệt vọng vì không làm
nứt rạn được vầng trăng ngời sáng xứ này.
Những hoá chất khai quang tuyệt vọng trước lộc nõn,
búp xuân của rừng, em ạ.
Phép lạ ngày nay là như thế đó
Phép lạ ngày xưa trong chuyện cổ chỉ ở trong tay phù thuỷ
Nhưng phép lạ ngày nay là ở trong tay những người
đi chân đất, trái tim trần.
Phép lạ là những người chết khát lại hoá thành ra suối
Việt Nam nguyện làm suối trong nuôi mình và cho
bè bạn uống chung.



Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:26 pm

Đợi thư con

Tặng con, Triều


Sáu tháng bặt thư con

Chiến trường ngày đánh lớn

Chẳng muốn hỏi gì hơn

Chỉ mừng tin thắng trận.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:28 pm

Dương liễu thôn


Đào không gây thương nhớ

Mà liễu xui bồn chồn

Có gì đâu em nhỉ

Em về Dương liễu thôn.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:29 pm

Hoa chùa Hương


Gạo son thấp thoáng cành sương

Chùa cao chùa thấp mùi hương động lòng

Ra về không thể mang cùng

Hái nhành hoa nhỏ ven rừng cầm tay.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:32 pm

Hoa gạo son (I)


Thời gian trôi lặng thinh

Mà tháng ngày chảy hết

Xuân qua mình chẳng biết

Hoa gạo đỏ thình lình.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:34 pm

Hoa lau trắng


Man mác hoa lau trắng

Đường về thăm Nguyễn Du

Ngàn lau từ Nguyễn thấy

Bạc xóa đến bây giờ.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:38 pm

Hoa mộc trong vườn Bác


Nhớ Bác, hiểu mùi hoa mộc

Làn hương đạm ấy sao nồng

Ngỡ khuất sau làn gió biếc

Trong hồn thơm mãi vào trong.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:39 pm

Hoa quê mình


Năm trước đến quê mình

Thấy một mùa hoa bỏ

Năm nay về quê mình

Trân trọng từng hoa nở.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:41 pm

Hoa tháng ba


Tháng ba nở trắng hoa xoan

Sáng ra, mặt đất lan tràn mùi hương

Không em anh chẳng qua vườn

Sợ mùi hương... sợ mùi hương nhắc mình!




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:44 pm

Hoàng thảo hoa vàng


Hoàng thảo hoa vàng... Chợt nhớ ra

Ơ xuân! lơ đãng bấy lòng ta

Câu thơ tháng chạp mình chưa viết

Mà đó hoa vàng, xuân tháng ba.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:49 pm

Hồng trận địa


Thị trấn tan hoang. Một khóm hồng

Còn đây, bên trận địa phòng không

Ba nghìn trận lửa xuân đâu sợ

Hoa lại cười trong đợt phản công.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:50 pm

Im bớt màu hoa


Giữa Tết đoàn quân biệt thủ đô

Trường Sơn chờ họ cuối đường xa

Hãy im nước biếc, im màu liễu

Im bới màu hoa đỏ cạnh hồ!




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:51 pm

Lặng im thì mới nghe


Lặng im
Lặng im thì mới nghe
Nhựa đong đầy các nhánh
Như hồn anh đầy em

Lặng im
Lặng im thì mới tỏ
Nhánh đang hút từ sâu
Cái làm nên nụ đỏ.

Nghe, mùa xuân, nghe nghe
Lặng im mà mọi chỗ
Cái im giữa lòng ta

Cũng là mùa xuân đó
Nếu lòng ta thiếu nó
Thì bao giờ ta nghe

Cầm tay em vút ve
Hồn im cho tay nghe.



Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:52 pm

Liễu cũng chờ em


Năm rét đi rồi liễu nhú tơ

Khắp cành lộc nhỏ sáng mau thưa

Tưởng ngày em lại buông cành rậm

Che khuất mình ta trong gió đùa.




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   Mon Jan 07, 2013 3:52 pm

Lòng anh làm bến thu


Buổi sáng em xa chi

Cho chiều, mùa thu đến

Để lòng anh hóa bến

Cho thuyền em ra đi!




Chế Lan Viên
(Nguồn: vhv.vn)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chế Lan Viên   

Về Đầu Trang Go down
 
Chế Lan Viên
Về Đầu Trang 
Trang 6 trong tổng số 7 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Thơ Tuyển Việt Nam :: Từ 1930 đến nay-
Chuyển đến