Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Trần Hưng Đạo
Wed Jun 06, 2018 4:53 pm by Vân Nhi

» Huyền Chi
Mon Jun 04, 2018 4:35 pm by Vân Nhi

» Guitar đường phố: đỉnh của đỉnh
Tue May 29, 2018 7:45 am by Vân Nhi

» Quan Âm Thị Kính
Fri May 25, 2018 2:02 pm by Vân Nhi

» Thanh Tịnh
Mon May 21, 2018 3:25 pm by Vân Nhi

» Thuyền viễn xứ
Thu May 03, 2018 2:19 pm by Vân Nhi

» Xuân Tâm
Thu Jul 06, 2017 1:49 pm by Vân Nhi

» Nhạc phim: Thiện, Ác, Tà
Tue Mar 21, 2017 8:42 am by Vân Nhi

» Nhac phim: Love story
Tue Mar 21, 2017 8:39 am by Vân Nhi

October 2018
MonTueWedThuFriSatSun
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031    
CalendarCalendar
Most Viewed Topics
Bùi Giáng
Lý Bạch
Nguyễn Khuyến
Việt Nam Sử Lược Q1
Vũ Hoàng Chương
Nguyễn Công Trứ
Đại Nam Quốc Sử diễn ca
Lưu Linh
Nguyễn Bỉnh Khiêm
Quách Tấn
Keywords
quang dũng Huynh Chỉnh Trọng nguyễn thường Trần Xương bính Hạnh Phong Pháp Khuyến huyền Đường nhất những miền Liên

Share | 
 

 Vũ Hoàng Chương

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next
Tác giảThông điệp
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:06 am

Kiềm tỏa


Còn mưa, còn mưa... chưa ngớt đâu!
Mưa qua ngày trắng sang đêm nâu.
Đồng hồ như chạy bằng hơi nước
Chở nặng Thời Gian vạn chuyến tàu.

Còn mưa, còn mưa... chưa dứt đâu!
Mưa xuyên biển Á qua trời Âu.
Không gian nổi loạn muôn hình thể
Như chiếu vào gương lõm mặt cầu.

Còn mưa, còn mưa... chưa tạnh đâu!
Mưa trút bề cao vào bề sâu.
Tư duy chết đuối theo tiềm thức;
Mờ hết thiên tâm loãng địa đầu.

Còn mưa... chưa biết đến bao giờ!
Thôi hẳn sông Ngân nước vỡ bờ...
Trái đất trườn ra ngoài quỹ đạo
Vẫn không vượt khỏi ngục tù Mưa.

Còn mưa... rồi sẽ đến vô cùng!
Khối nước đè lên bẹp Thủy Cung...
Ngũ Đại Dương thành tên gọi hão,
Năm châu vùi xuống đáy mồ chung.

Còn mưa... Chẳng một cõi Vô Thường!
Mà cả Tình Thiên cả Túy Hương
Cũng đến giam trong kiềm tỏa ấy;
Con Người thôi hết đất xưng Vương!

Trái Nước thay vì Trái Đất quay;
Mưa, mưa... xiềng xích bốn bề vây.
Họa chăng nhờ phép Thần Non Tản
Còn vững Thi Sơn một đỉnh này.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:09 am

Lá thư người đẹp


Đêm tà song chếch nở hoa mai
Chuông vọng Hàn San nguyệt Liễu Trai
Cạnh gối tờ mây nằm ngát mực
Từ e lệ tứ... nếp sơ khai.

Đào rụng lời thơm suối chở vần
Ngược soi lòng chữ dáng thùy vân
Thiên Thai có suối này không nhỉ
Đào có mê tình - hỡi Ngọc Chân!

Ý gọi duyên mà nhạc gửi yêu
Nét thơ đề biếc lá buông điều
Phải chăng Thần Nữ làm mưa đó
Nhẹ gót về xây giấc mộng chiều?

Ơi hỡi!... non Vu sụp bốn tường
Canh dài nghe thẫm mấy bờ Tương
Ghì trang khuê bút tìm hư ảnh
Da nõn Lam Điền ngọc ấm hương.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:11 am

Liễu hờn


Sắc mới vừa xanh xanh
Như khói như mi thầm giấu tiếng oanh
Vườn cấm nghiêng tơ ngày ba lần gỡ mộng
Ngắt nửa cầu sương cùng đón đưa một cành
Sáo ngọc nhà ai kìa gió xuân tàn ngược
Cô gái mười lăm nào lưng nhỏ thanh thanh!
Rồng phượng thuyền ai mà phấn hương rời rụng!
Trường đê rủ oán càng thương ai thương mình...
Đài Chương rêu ngậm
Đá nín ba sinh
Một cơn... biết mấy vô tình!
Đào Lệnh Vương Công hề có xót điêu linh?



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:13 am

Mộng ngày mưa


Bỗng hồi sinh một thời xưa
Nụ hé say chàng Bướm dại
Êm đềm giấc mộng ngày mưa
Ta đã cùng nhau gặp lại

Giòng máu tưng bừng ân ái
Đôi lòng một ước trăm năm
Tình chớm duyên đầu mê mải
Hào quang rờ rỡ trăng rằm.

Xuân vừa kịp chín mười năm
Cô bé vai còn tóc xõa
Hồ thu sóng biếc nghiêng nằm
Gợn chút đào tươi cặp má

Giậu trúc gò cương tuấn mã
Song the nét gấm ngừng thoi
Ồ - bức tranh nào phong nhã
Sắc tài muôn thuở xứng đôi?

Gần nhau trọn sáu năm trôi
Bên ngóng bên chờ khao khát
Này đêm tỏ mặt nàng Thôi
Yểu điệu bàn chân dấu cát

Ôi - trầm bốc mái Tây Hiên dào dạt
Nhưng trầm tan... tan cả mộng ngày mưa
Giậu trúc song the dần loãng nhạt
Vó câu chìm với tiếng thoi đưa.

Bụi Thời Gian xóa giàn dưa
Nhòa theo đến cả chút hương thừa.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5652
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:20 am

Nhịp Bắc Phản


Lưu Lang có phải tiền thân?
Mặc cho bãi bể mấy lần nương dâu.
Tầng rêu khe đá bụi ngầu
Vung tay gỡ thử mối sầu Thiên Thai.


Trùng du Nam Phố - Trùng Dương tiết
Cuộc truy hoan mài miệt trắng bao đêm
Những vì ai khoảnh khắc trái tim mềm
Đã nửa kiếp lăng tằng - ai đấy nhỉ?


Thị dã - bất tài minh chủ khí?
Phi hồ - đa bệnh cố nhân sơ![1]
Đắm hồn say trong tiếng trúc tơ
Nhịp Bắc Phản đêm mưa càng thánh thót.


Quanh ngọn lửa vẫn oanh chào yến hót
Mấy tang thương còn một thú yên hoa
Nhìn nhau - ta lại là ta.



Vũ Hoàng Chương


1. Hai câu: "Bất tài minh chủ khí? Đa bệnh cố nhân sơ!" trích trong bài Tuế Mộ Qui Nam Sơn của Mạnh Hạo Nhiên đời Đường Trung Quốc. Ý: Vì mình bất tài, nên đấng minh quân quên bỏ, vì mình lắm bệnh, nên các bạn cũ xa lánh.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:24 am

Nhớ Bắc


Phách dựng hồn lên đỉnh nhịp ba

Đàn chìm sâu tận đáy xương da.

Chĩu mười năm mộng khoang thuyền khói,

Nghiên trái tim đèn nửa mặt hoa.

Bến cát đìu hiu – nghe gió lọt

Mành thưa – nghẹn lệ vỡ hơi ca.

Một cung bùn ngập tràn phương Bắc

Lửa quỷ ai thiêu rụng ngón ngà.




Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 9:30 am

Nỗi niềm


Xuân đầu xuân cuối tình chan chứa

Giang Bắc Giang Nam mộng chập chờn

Vầng trán ngọc Thọ Dương Công Chúa

Mối tình cao Sử Sĩ Cô Sơn

Thảo lư siêu thoát cây ngàn gốc

Đổ trắng Giang Thành tiếng sáo đơn

Rượu đẹp La Phù ai nỡ tỉnh

Chim kia hoa ấy não nguồn cơn

Tương tư ngờ bạn đêm nào nhỉ

Ba bẩy sầu xuân rụng tủi hờn.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 9:39 am

Nổi trôi


Đặt bút cùng ngâm khúc bể dâu

Nổi trôi từ đấy xót cho nhau

Một phen nhật nguyệt tranh ngôi sáng,

Hai ngã lòng thu dựng tháp sầu.

Tình cũng hoài thôi say chẳng nỡ

Xuân sang đó nhỉ mộng về đâu.

Rằng hư rằng thực lời tâm huyết

Non vẫn cao hề nước vẫn sâu.




Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:41 am

Tận diệt


Cùng một phút một giây
Nơi nào kẻ kia nhận nút
Cho phi thuyền đầu tiên
Xé không gian trực chỉ sông Hàn
Nơi này ta phóng đi
Vào sâu tiềm thức
Một phi xa mười trăm ngàn mã lực
Quanh co đường chữ Chi
Bóng tối đặc như than tay lái nặng hơn chì.

Bỗng đâu xa lộ thẳng băng
Mũi xe ngửi thấy đồng bằng
Hoa bưởi mùa xuân hoa cau ngày hội
Trái sầu riêng thơm khắc khoải
Dậy thì hương lúa ba trăng...
Bầu trời kín bưng
Đã bật nắp mở toang để chan hòa ánh sáng
Mặt đường ai tráng thủy ngân?
Bên sườn xe ai chắp cánh thiên thần?

Nhưng không khí say men có gì lưởng vưởng!
Mong manh ấn tượng
Thây ma nát rữa lâu ngày
Một tiếng còi giả tưởng
Báo động gần đây...
Nghe hừng hực qua từng cơn gió rít
Hơi thở loài hoa ăn thịt
Châu Phi rừng gái tân
Mùi khét mùi tanh hiện hữu dần...

Xe nuốt đường tiến tới
Hai hàng cây xõa tóc đón từ xa.
Chúng cũng tiến lên
Cành không chim lá không gió
Như những gái cây tiền duyên hết mùa hoa...
Chúng đi đâu? Chạy về đâu mà lao đầu vùn vụt?
Những cánh tay què cụt
Những thân gầy đổ xiêu
Trước mũi xe ta chạy ngược chiều.
Bọn chúng tìm ai thế mạng?
Trốn tránh ai? Có gì nguy?
Tai họa gớm ghê nào đột khởi
Cuối đường kia? Trời hỡi!

Nơi chúng bỏ chạy đi, càng xa càng hay
Chính là nơi, từng phút từng giây,
Ta đem mình dâng, ta lao đầu tới
Không thể chậm và không thể đợi
Cầu cứu một ai
Dù Ma Vương hay Phật Như Lai
Dù Quỷ Sa Tăng hay Chúa Trời...

Còn cách gì mong hãm lại
Một chiếc xe đang bay?
Với tốc độ nâng lên cực đại
Ngàn cây số giờ
Xe gẫy lìa tay thắng từ lâu...

Ta cứ phải lao đầu
Ta cứ phải dâng mình
Làm con hy sinh đầy đủ thông minh
Tự tìm đến rơi vào đáy vực.
Mà vực có đáy không? hỡi tâm hồn công thức!
Định mệnh ư? Số kiếp Loài Người
Chặng cuối đường thế kỷ hai mươi?



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 9:43 am

Thản nhiên


Đã đến giờ chia phôi
Đầu tiên là khối óc
Ly thân cùng tôi...
Nó đi xa để được mở toang trên giòng sông Thời
Gian bên lở bên bồi,
Thu lấy chân dung Sự Thật
Giữa khoảng đang thành đang mất
Của muôn ngàn ảo ảnh mồ côi...
Đã nhiều đêm rồi,
Nó tra hỏi từng khúc quanh trong lòng Lịch Sử,
Từng nếp nhăn ngoài mặt Địa Cầu, luồng run
trên mình Nguyên Tử...
Vắt cạn Đức Tin vặn nát Hoài Nghi
Mà chẳng tìm ra một nghĩa gì
Cho cuộc đời
Và cho chính nó!

Cả trái tim tôi
Cũng đòi biệt thể!
Nó quyết đi tìm Thượng Đế
Trên con đường không giới hạn bằng tiếng khóc
trong nôi
Và điếu văn trước mồ.
Hy vọng sẽ đích thân làm nhạc trưởng
Đánh nhịp tưng bừng cho nước lửa hòa âm
trắng đen hợp xướng
Cho bản đồng ca Ảo Tưởng
Hiện hữu vang lừng sân khấu Hư Vô.
Nó đã ngán bị giam trong lồng ngực
Giữa thời sung sức
Kéo lê thân phận chiếc đồng hồ
Mắc lăng nhăng vào một cột xương khô...

Chúng ra đi kiêu hãnh
Bằng thuyền không gian hay thuyền bào ảnh
Bằng xe Tí Ngọ hay xe Luân Hồi?
Không biết nữa...
Chỉ còn trơ lại đây thôi
Một cái xác vô tâm - một con người phi lý.
Nhưng thiên hạ chung quanh nào ai để ý!
Nào ai cần hiểu ai đâu!
Họ sống theo khuôn, thời dụng biểu thuộc làu.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 9:54 am

Thanh bình


Phiên âm Hán Việt:

Bế môn cao ngọa Tầm Dương thành
Túy đảo càn khôn liễu bán sinh
Khởi tích lạc hoa - tằng lạc phách
Hà phương vong thế - dĩ vong hình
Đăng tiền Quỷ Hỏa tầm giai thoại
Mộng lý Đào Nguyên tục cựu minh
Hưu quái ngã môn chung nhật lạc
Tại phong yên xứ hữu thanh bình.


Dịch thơ:

Thanh bình

Bản dịch của chính tác giả.


Thành Tầm Dương nằm cao đóng cửa [1]
Lệch càn khôn đã nửa đời say
Lăng tằng phong cốt bấy nay
Tiếc chi hoa rụng chừ đây hỡi lòng! [2]
Hình hài có hay không chẳng thiết
Thì việc đời quên hết đã sao?
Đèn khuya lửa quỷ đêm nào
Trong mơ nối lại Nguồn Đào ước xưa...
Trọn ngày tháng lũ ta vui đấy
Đừng ai cho việc ấy lạ đời!
Tìm đâu xa - thế nhân ơi!
Chính nơi lửa khói là nơi thanh bình.



Vũ Hoàng Chương


1. Trong tập Tân Thi, chữ Tầm Dương ở hai câu này là Phù-Dung: "Bế môn cao ngọa Phù-Dung thành"; "Thành Phù-Dung nằm cao đóng cửa" và có ghi thêm tiêu đề Gửi Lãng-Nhân.
2. Trong tập Tân Thi, câu này là: "Tiếc chi hoa rụng hương bay hỡi lòng!"

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Trời một phương (1962)   Wed Apr 11, 2012 9:56 am

Thôn ca


Ấy ai xuôi ngược bờ đê
Có đi tỉnh Bắc có về tỉnh Đông?
Giùm ai khẽ rỉ tai Hồng:
"Giải đồng tâm vẫn Cốm Vòng đeo đai"

Ai xuôi ngược đấy – Giùm ai
Xuống Nam nhắn chị lên Đoài nhủ em
Rằng: "Quê xưa vẫn êm đềm
Tình quê ngày một ngày thêm nặng tình".

Mạ tươi màu cốm xanh xanh
Lúa thơm hương rượu ngon lành dậy men
Vi vu tiếng sáo làng bên
Tre ngà đẩy cánh diều lên trăng ngà.

Trời cao xa... Đất bao la...
Xanh non màu cỏ xanh già màu mây
Cây đa hai bóng cùng say
Nhạc đong đưa... Sáo diều hay áo chiều?

Núi chân Nam... Sóng chân Chiêu...
Vàng trao bạc đổi ít nhiều men quê
Ba trăng tóc lúa chưa thề
Mây trường sơn khói trường đê não nùng.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 9:58 am

Tiếng gọi mẹ


Ngôn ngữ trần gian túi rách
Đựng sao đầy hai tiếng "Mẹ ơi!"
Văn tự chiếc xe mòn xọc xạch
Đường sang cõi Mẹ ngàn trùng xa khơi

Gọi lên bằng máu
Tim rã rời
Chép ra bằng nước mắt
Lửa thiêu hố trũng lệ tan thành hơi...
Nơi đâu sâu thẳm gặp cao vời!
Mẹ còn hay đã mất?
Cao sâu đâu là nơi?
Tin hoa một sớm thơm đầy đất
Lòng cỏ ba xuân nát tới trời.

Nước có nguồn nên sầu chẳng tắt
Mây không bến gió mưa càng dằn vặt
Con còn nhớ Mẹ - có bao giờ... bao giờ nguôi!
Chuyến tàu chở Mẹ - làm sao... làm sao không
phản hồi?
Nhưng bánh xe quay đường chỉ một chiều thôi.
Mẹ đang đi cũng là đang trở về.
Ngàn năm ức triệu năm sau nữa
Thời Gian tròn một chu kỳ...
Con nguyện nằm đây làm khối Vô Vi
Giữa sáu mặt giá băng, hàng vạn độ dưới độ hàn
chết chóc,
Liều thí nghiệm giấc trường miên khoa học
Chút hơi tàn may sẽ kéo dài tơ
Để mạch sống luồn qua sợi tóc
Con chờ,
Son sắt con chờ
Bước Mẹ về như đũa thần chạm tới,
Luồng điện ngủ phá tung dây quật khởi;
Mẹ sẽ cùng con
Tay sắt lòng son
Bẻ ngược máy Huyền Vi cái Mất đổi ra Còn
Ôi Cỏ Vong Ưu! hãy kết Khải Hoàn Môn
Và Chữ Viết! ta phong ngươi Xe Bắc Đẩu
Và Tiếng Nói! ta phong ngươi Túi Càn Khôn.
Chở hết về đây cả ngàn phương Mẫu tự
Chứa hết về đây cả ngàn phương Sinh ngữ.
Để ta đủ chữ
Viết giòng vui mừng
Để ta đủ tiếng
Nói lời rưng rưng.
Giòng này dài hơn độ dài nối liền trong thân người
muôn mạch máu
Lời này vang như âm vang hòa điệu trong một người
hai trái tim...
Trỏ vòng hoa tang chợt Mẹ bảo:
Kìa xuân lượn bướm ca chim
Hoa đã nở thành vòng quỹ đạo
Ngát mùi hương cổ kim.

Trông ra vũ trụ im lìm
Con ngoảnh lại: khói ban thờ rã cánh!
Choãi dần vòng hương nhòa dần nụ cười
Bóng Mẹ chìm sâu bức ảnh
Không Gian mờ loãng chơi vơi...
Con thét lên... không còn phải giọng người!
Con khóc lên... không còn phải lệ rơi!
Hôm nay mồng một Tết
Con đập vỡ Đất Trời
Hồn lạnh xương khô hai đáy huyệt
Mẹ có nghe tròn tiếng gọi của con không?



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 10:00 am

Tình xưa


Anh đã tưởng Em quên rồi thuở ấy
Nguyệt tròn gương phong nhụy đóa hoa tình
Mái chèo thơ buộc chặt khóe thu xinh
Đâu biết có phong ba tàn nhẫn thế!
Trải một cuộc nương dâu thành bãi bể
Anh tưởng rằng Em đã dứt tình xưa
Có ngờ đâu, trời hỡi! - đến bây giờ...

Chỉ vì Em giận hờn trong khoảnh khắc
Nỡ ra đi khiến hồng Nam nhạn Bắc.
Em ra đi, giấc mộng xé làm đôi
Chẳng ngỏ cùng Anh, dẫu một lời thôi
Để từ đấy cho lòng Anh tan nát
Và từ đấy cho đời Anh phiêu bạt
Tự bình minh về tận dốc hoàng hôn
Tự nguồn yêu về tận vực u buồn...

Nhưng Em ạ, khi nào Anh nỡ trách
Người yêu xưa, hỡi người xưa trinh bạch!
Thời gian qua, Anh chỉ xuốt mười năm
Tiếc cho hoa đang nụ nguyệt đang rằm.
Anh không giận, khi nào Anh nỡ giận
Người Anh yêu, hỡi người yêu tàn nhẫn!
Mười năm qua, Anh chỉ xuốt thời gian
Khóc cho hoa riêng úa nguyệt riêng tàn.
Ôi mười năm, quãng thời gian lạnh lẽo!
Giòng lệ tưởng trôi phăng đời niên thiếu
Vẫn còn nguyên vang bóng thuở ban đầu
Hơi tiếng người xưa hồ dễ quên đâu...
Từng đêm trắng Anh ngược về quá khứ
Hồn đơn chiếc đi sâu vào tâm sự
Gắng đào sâu từng kỷ niệm êm đềm
Những phút vui từng đã sống bên Em

Chỉ một chút hương vương từ cặp má
Đủ dựng lại cả một đêm vàng đá.
Vầng trăng xưa, ngươi có nhớ gì không?
Bóng trà mi đêm ấy bóng dương lồng.
Chỉ một chút hương vương từ sợi tóc
Đủ dựng lại cả một đêm vàng ngọc.
Mái lầu xưa, ngươi có nhớ nhung gì?
Bóng dương lồng đêm ấy bóng trà mi...

Vì anh không quên nên Em còn nhớ
Cho có chiều nay khung đời vỡ lở
Nghe lầu trăng bừng sống dậy mùi hương
Mây khói nào kia vỗ cánh đưa đường?
Vì Anh nhớ nên Em quên chẳng dễ
Cho có chiều nay Không Gian phá thể
Mái chèo thơ lại buộc khóe thu xinh
Lại tỏ gương trăng, lại ngát hoa tình.

Mất đi một nửa chính mình
Đã mười năm, bóng với hình xa nhau
Chừ đây rũ bụi lên Lầu
Thời Gian thay áo nguyên màu thanh tân
Ngoài giòng năm tháng phù vân
Đôi ta làm lại mùa Xuân tuổi Vàng...
Nhìn nhau - ai thiếp? ai chàng?
Cười cho sắt đá mơ màng dưới kia.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 10:01 am

Trái cấm


Ai khóc thầm trong giọt lệ nâu?
Ý thơm ngùi rạn trái tim nhầu
Canh khuya thổn thức giờ siêu thoát
Ngọn bấc hồng tươi lửa vạc dầu.

Hỏa thiêu quằn quại má huyền nhung.
Giác ngộ - lòng say chợt não nùng:
Em đã vì Thơ đêm Sáng Tạo
Dâng mình cho nhạc vút tiên cung!

Héo hắt màu da mượt thẫm dần
Ôi - Nàng hiển hiện dáng siêu chân!
Luồng hương mê hoặc ôm vòng khói
Góp bụi hư vô dựng tháp thần...

Trái Cấm thu hình nở cánh xanh;
Biển trăng vừa nứt khối âm thanh
Tâm tư ngọt lịm môi còn đắng
Vị hỗn mang xưa giọt suối lành.

Siêu thoát về đâu? Sáng tạo gì?
Ta tìm ta thuở mới ra đi...
Nàng ôi - một thoáng đêm gần gũi,
Hồn biếc sơ khai tóc dị kỳ.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 10:03 am

Xuân mới


Ra đi chẳng nhớ tự đêm nào
Đến đây không biết đây là đâu
Ngẩng đầu: khuôn chữ mới
Vàng sao ngậm chặt nghĩa Thiên Thư.

Cúi xuống dò thăm mạch địa từ:
La bàn kim chết đứng...
Thời Gian bước hững
Ra ngoài Hiện Hữu rồi chăng?

Không Gian cũng vặn mình
Cả ba chiều gẫy thăng bằng.
Trượt qua điểm Uốn
Hệ Thái Dương vừa đổi dấu Âm.

Kỷ niệm mang mang tràn về tâm hồn
Trăng đứng ra làm định tinh.
Hoa từ nay có mặt nhưng vô hình;
Nắng tím đốt không phai: Chỉ là bóng!
Chỉ là hương: Gió hái mỏi rời tay...

Bức tranh "Vũ trụ hồi nguyên"
Phá hết khung phương hướng.
Nét Thủy hình Kim chen cài Thổ Mộc
Ánh lên màu Hỏa thành Thơ...

Lật ngược Càn Khôn tìm đáy túi,
Bắt được Mùa Xuân Tình Cờ.



Vũ Hoàng Chương


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 10:24 am

Lửa từ bi




Vũ Hoàng Chương

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 10:44 am

TỰA

Cái khổ sâu xa nhất của dân tộc VIỆT-NAM chính là:

"Vì cái TÂM nên lụy cái HÌNH"
(DƯ-BA)

bởi lẽ:

"Tuổi ý thức đã hàng trăm thế-kỷ
Dù nói cho khiêm nhượng, mới Hai-Mươi."

(NGƯỜI VỚI NGƯỜI)

Thực vậy, không có cái khổ nào dằn-vặt kiếp người cho bằng cái khổ suy-tư. Nhưng dân tộc VIỆT-NAM đã 1 lần, rồi 2, rồi 3, cho đến trên 8 lần tất cả [1], tự đốt mình lên, tự chặt mìnhđi, cầu nguyện cho nổi khổ ấy vơi được phần nào - dầu chỉ mới là cái phần tín-ngưỡng mà thôi.

Dân tộc VIỆT-NAM - qua các vị Tăng-Sĩ - chỉ làm như thế để cầu nguyện cho cảm động sâu xa đến lòng người, chứ không nghĩ và không làm gì khác hơn. Nếu sự trạng đã phải xẩy ra trái ngược lại thế là bởi sự cầu nguyện đó đã không được thương tưởng đến, chứ không phải thâm tâm họ chủ trương.

Do đấy mà ngọn lửa tự thiêu của những người chung-đúc nơi mình bao nhiêu ước vọng của dân tộc đã là ngọn "LỬA TỪ BI" - dầu để đối phó với tội ác "như mọc lên như sờ thấy trong gương"
(NGƯỜI VỚI NGƯỜI).

Ước vọng của những ngọn lửa tự thiêu là muốn làm cháy bừng lên - giữa con người với con người - sự thông cảm, sự tương thân, nhất là sự tin tưởng:

"Vững lòng tin ở Xa-Vời,
Bàn tay chẳng nhuộm máu người, giơ lên!"

(NGƯỜI VỚI NGƯỜI)

Nếu tôi hiểu không lầm thì ít nhất đấy cũng là một trong những ý chính của Thi-Sĩ VŨ-HOÀNG- CHƯƠNG. Thi-Sĩ không muốn gì hơn là nói lên ước vọng sâu xa của dân tộc và sự xây dựng với viễn tượng mà Thi-Sĩ mơ ước:

"Nhân gian mát rợi bóng cây Bồ-đề.
(LỬA TỪ BI)

Cũng chính trong niềm mơ ước đó mà tôi viết những dòng này như sự cầu nguyện chính yếu của tôi, sự cầu nguyện đã cháy bừng lên trong ngọn lửa tự thiêu của những vị "xuất trần thượng sĩ" [2] mà Thi-Sĩ VŨ-HOÀNG-CHƯƠNG đã mô tả rất đúng.


Tháng chín 2.507
TRÍ QUANG

1. 7 cuộc tự thiêu của tăng-sĩ và một vụ tự chặt tay của một nữ Phật-tử, đó là số đã chính xác. Sau khi viết xong BÀI TỰA này, tin chính xác cho biết có 1 cuộc tự thiêu của 1 cư-sĩ, và có thể có ít nhất là 2 cuộc tự thiêu như vậy.
2. Xuất trần thượng sĩ: Người giải thoát cao cả, tức là các vị Tăng-sĩ.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 10:56 am

Lời Tác Giả


Những bài thơ trong tập này nhằm ghi lại một nguồn cảm hứng mới của tác giả, khơi dậy trong lòng cuộc tranh đấu của Phật-giáo-đồ VIỆT-NAM, khoảng năm 2.507 Phật-lịch (từ 15 tháng Tư đến 15 tháng Chín), tức là năm 1963 d.l.

Bài LỬA TỪ BI, gửi đăng nhật-báo TỰ DO Saigon ngày 28-7-63 bị kiểm duyệt bỏ trọn, đã được văn-phòng Chùa XÁ-LỢI, ngay sau đó, quay thành những bản "Ronéo" và phổ biến nhân ngày Chung-Thất của BỒ-TÁT QUẢNG-ĐỨC.

Bài NGƯỜI VỚI NGƯỜI được đăng trên nhật-báo TỰ-DO ngày 18-8-63 chỉ bị kiểm duyệt bỏ 10 chữ.

Sau đấy, Chùa XÁ-LỢI bị cường quyền xâm phạm, nhật báo TỰ-DO cũng bị đình bảb, tác -giả không còn phương tiện nào khác để phổ biến thơ của mình ngoài cách truyền tay trong số các bạn thân tín.

Riêng 2 bài LỬA TỪ BI và NGƯỜI VỚI NGƯỜI đã gửi sang Âu-châu ngay sau lúc sáng tác nên nữ thi-sĩ Bỉ-quốc Simone Kuhnen de la Cœuillerie đã dịch Pháp-ngữ để kịp thời đệ trình lên HỘI-NGHỊ THI-CA QUỐC-TẾ họp tại KNOKKE từ 5 đến 9 tháng 9-63. Tác giả cũng đích thân gửi thư yêu-cầu Hội-nghị chú trọng đến cuộc tranh đấu của Phật-giáo-đồ tại VIỆT-NAM. Thi sĩ Pierre-Louis Flouquet, nhân danh Phó-chủ-tịch, đã thỏa-mãn lời yêu cầu này. Hai bản dịch (FEU DE SACRIFICE và D'HOMME À HOMME) đã được giới thiệu với các đại biểu của 50 quốc-gia. Một đoạn trong bài thứ nhất được ngâm lên giữa Hội-Nghị. - Đó là đoạn:

Rồi đây, rồi mai sau, còn chi ?
Ngọc đá cũng thành tro, lụa tre dần mục nát
Với Thời-gian lê vết máu qua đi.
Còn mãi chứ! còn TRÁI TIM BỒ TÁT
Gội hào quang xuống tận ngục A-Tỳ.
. . .


Dịch Pháp-ngữ như sau đây:

Et dans ce lointain avenir...
Quand le jade et le marbre seront réduits en cendres,
Quand le soie et le bambou ne seront plus que guenilles,
Quand le Temps aura fui, traînant ses pas sanglants
Règnera éternellement le CŒUR DE BODHISATVA
Dont l'éclat magnanime illuminera jusqu'au tréfonds des Enfers.

. . .

Tác-giả đang xúc-tiến việc dịch sang ngoại-ngữ tất cả những bài trong tập này, và sẽ cho xuất-bản một ngày gần đây nếu không gặp điều gì ngăn trở.

SAIGON, tháng chín, Phật-lịch 2507
(Dương lịch 1963)
V. H. C.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 1:44 pm

Diều cháy lưng trời


Vận nước dầu sôi trải nấu nung

Nhiệt-tâm càng đỏ nén hương chung.

Lá bên Ngô dẫu còn no gió

Gặp lửa TỪ-BI cũng cháy bùng.




Vũ Hoàng Chương

17-10-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Lửa Từ Bi (1963)   Wed Apr 11, 2012 1:46 pm

Dư ba


Sống giữa chiêm bao vạn mối tình

Trắng tay mình lại vẫn riêng mình

Lưỡi gươm mài nguyệt còn vô dụng

Ngòi bút xuyên mây cũng bất bình

Dâu bể nghe đau lòng trái Đất

Gối chăn đợi ngát tiếng hoa Quỳnh

Nhắn ra muôn dặm về muôn thuở:

Vì cái TÂM nên lụy cái HÌNH.




Vũ Hoàng Chương

14-6-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 1:51 pm

Gẫy một cành mai

Thay lời phát-nguyện của nữ-sinh Phật-tử MAI-TUYẾT-AN,
người đã tự hủy một bàn tay để tranh đấu nêu cao CHÁNH-PHÁP



Lòng son búa sắt
Tay chặt bàn tay
Dâng lên cúng Phật.

Máu hòa mưa bay...
Chén cơm thường nhật
Oan khổ đã đầy

Giờ đây, Mai đây
Một còn một mất
Trời đất cùng hay

Búa năm nhát, nát bàn tay,
Xé tung xương thịt cho bay lời nguyền.

Bàn tay NGUYỆN-VỌNG
Chặt đi còn nguyên
Chẳng BẠO mà ĐỘNG
Một ngăn mười truyền

Tay PHẬT năm ngón
Giam cả Tề-Thiên
Núi lật năm ngọn
Không tha cường-quyền.

Đó đây mài sẵn Long-tuyền
Búa năm nhát, phát lời nguyền cho Mai!

lời nguyền son sắt
lạy PHẬT-NHƯ-LAI
một điểm linh-đài
cứu cho đừng tắt.

Để những ai ai
Có mắt mở mắt
Còn tai lắng tai.

Nhìn thấu xương Mai
Tấm lòng Trời Đất
Nghe vang búa chặt
Nỗi đau cùng loài...

Biển Đông, ải Bắc, non Đoài,
Vọng về Nam, thét cho dài hồi thanh!

Bàn tay nguyện nối Trường-thành
Nửa chừng xuân, gẫy một cành sá chi.

Lòng Mai hướng cửa TỪ-BI
Khác đâu lòng ấy hoa quỳ hướng dương.

Chín phương mười phương
Giữa cuộc nhiễu nhương
Đã về hợp nhất...

Gió tung cờ phất
Thề lật bạo cường
Khẩu hiệu lên đường:
Không lùi chẳng khuất!

Dưới lằn roi quất
Vung gậy KIM-CƯƠNG
Đối diện Ma-Vương
Một còn một mất.

Oan cừu chứa chất
Mờ mịt Âm Dương
Nghẹn máu quằn xương
Tím gan ứ mật;

Lửa bùng cao ngất
Từ rẫy từ nương
Từng chợ từng trường
Khắp trời khắp đất,

Cháy lên rần-rật
Thành nén tâm hương.

Xin rủ lòng thương
Muôn loài muôn vật,
Giải thoát tai ương;
A-DI-ĐÀ-PHẬT!



Vũ Hoàng Chương

20-8-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 1:57 pm

Hoa nào ấm mộng?




Từ hoa vương giả đến hoa hèn

Bướm cũng vừa say đã nhạt men

Giận khắp loài thơm lòng chẳng ấm

Còn chăng đâu đó LỬA ĐÀI SEN!



Vũ Hoàng Chương

14-6-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 2:06 pm

Khoa học loài người


Dưới trận đòn tra, sức điện quay

Tiếng kêu vỡ ngực xé trời bay

Nửa phần nhân loại ngây-thơ hỏi:

Một vệ-tinh nào phóng nữa đây?




Vũ Hoàng Chương

7-9-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 2:23 pm

Linh sơn Phật khóc




Phật ngự Tòa Sen... khối xót thương

Vỡ ra thành lệ, ngấn còn hương

Lung linh giọt ngọc từng giây phút

Tẩy sạch ngai vàng bóng Quỷ-Vương.




Vũ Hoàng Chương

20-10-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 2:30 pm

Lửa gọi đồng thưa


Ngọn lửa TỪ-Bi gọi cảm thông

Bảy lần sôi máu khắp non sông

Đàn con Đức Mẹ quỳ, rơi lệ

Chuông Thánh-Đường vang dội tiếng đồng.




Vũ Hoàng Chương

27-10-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 2:41 pm

Lửa từ bi

Kính dâng lên
BỒ-TÁT QUẢNG-ĐỨC



Lửa! Lửa cháy ngất Tòa Sen!
Tám chín phương nhục thể trần tâm
hiện thành Thơ, quỳ cả xuống.
Hai Vầng Sáng rưng rưng
Đông Tây nhoà lệ ngọc
Chắp tay đón một Mặt Trời Mới Mọc,
Ánh Đạo Vàng phơi phới
đang bừng lên, dâng lên...

Ôi, đích thực hôm nay Trời có Mặt!
Giờ là giờ Hoàng-Đạo nguy nga.
Muôn vạn khối sân-si vừa mở mắt
Nhìn nhau: tình huynh-đệ bao la.
Nam mô ĐỨC PHẬT DI ĐÀ
Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay?

Thương chúng sinh trầm luân bể khổ,
NGƯỜI rẽ phăng đêm tối đất dày
Bước ra, ngồi nhập định, hướng về Tây
Gọi hết LỬA vào xương da bỏ ngỏ
PHẬT-PHÁP chẳng rời tay...
Sáu ngả luân hồi đâu đó
Mang mang cùng nín thở
Tiếng nấc lên ngừng nhịp Bánh Xe Quay.
Không khí vặn mình theo
khóc oà lên nổi gió
NGƯỜI siêu thăng...
giông bão lắng từ đây.
Bóng NGƯỜI vượt chín tầng mây
Nhân gian mát rợi bóng cây Bồ-Đề.

Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc!
Lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi!
Chỗ NGƯỜI ngồi: một thiên thu tuyệt tác
Trong vô-hình sáng chói nét TỪ-BI .

Rồi đây, rồi mai sau, còn chi ?
Ngọc đá cũng thành tro
lụa tre dần mục nát
Với Thời-Gian lê vết máu qua đi.
Còn mãi chứ! còn TRÁI TIM BỒ TÁT
Gội hào quang xuống tận ngục A-tỳ.

Ôi ngọn LỬA huyền vi!
Thế giới ba nghìn phút giây ngơ ngác
Từ cõi Vô-Minh
Hướng về Cực-Lạc.
Vần điệu của thi-nhân chỉ còn là rơm rác
và chỉ nguyện được là rơm rác
Thơ cháy lên theo với lời Kinh;
Tụng cho nhân loại hoà bình
Trước sau bền vững tình huynh-đệ này.

Thổn thức nghe lòng Trái Đất
Mong thành Quả Phúc về Cây.
Nam-mô THÍCH CA MẦU NI PHẬT[1]
Đồng loại chúng con
nắm tay nhau tràn nước mắt
tình thương hiện Tháp Chín Tầng xây.



Vũ Hoàng Chương

Khởi viết từ ngày 11-6-63
xong ngày 15-7-63 tại SAIGON

1. Trong thi phẩm Chúng Ta Mất Hết Chỉ Còn Nhau, câu này có thêm hai chữ "Bổn-Sư", và chữ "Mầu" in là chữ "Mâu": Nam mô Bổn-Sư-Thích-Ca-Mâu-Ni-Phật.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Lửa Từ Bi (1963)   Wed Apr 11, 2012 3:01 pm

Lưới trời lồng lộng


Nghe tin Quốc-Giáo bị gia-hình

Ấn-Độ-dương kêu biển Thái-Bình

Vạn ngả nước dâng về hỏi tội

Năm mười miệng cũng hết thanh minh.




Vũ Hoàng Chương

15-10-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 3:04 pm

Một cuộc bể dâu

Tập Kiều

Cơ trời dâu bể đa đoan
Nỡ đày đọa trẻ càng oan khốc già.
Phật-tiền ngày bạc lân la
Đầy sân gươm tuốt sáng lòa... thất kinh!
Gió mưa âu hẳn tan tành
Thôi thôi đã mắc vào vành chẳng sai.
Hằm-hằm sát khí ngất trời
Hết điều khinh trọng hết lời thị phi.
Con ong cái kiến kêu gì
Trông lên mặt sắt đen sì... lập nghiêm.
Vì ai rụng cải rơi kim?
Làm chi bưng mắt bắt chim khó lòng!
Vì ai ngăn đón gió đông?
Lạ gì một cốt một đồng xưa nay!
Xem gương trong bấy nhiêu ngày
Điếc tay lân-tuất phũ tay tồi-tàn.
Một nhà vinh hiển, riêng oan...
Dẫu rằng đá cũng nát gan lọ người!
Phật-tiền thảm lấp sầu vùi
Nghe tin ngơ ngác rụng rời xúm quanh
Qui Sư qui Phật tu hành
Ai ngờ một phút tan tành thịt xương!
Người yểu điệu kẻ văn chương
Gan càng tức tối dạ càng xót xa.
Giáp binh kéo đến quanh nhà
Đang tay rập liễu vùi hoa tơi bời.
Đau đòi đoạn ngất đòi hồi
Tử sinh vẫn giữ lấy lời tử sinh.
Ba cây chập lại một cành...
Bấy giờ mới nổi tam bành mụ lên.
Truyền quân-lệnh xuống trướng tiền...
Sự này hỏi Thúc Sinh-Viên mới tường.


Xiết bao đoạn khổ tình thương
Kiếp sao rặt những đoạn trường thế thôi?
Sư rằng: Phúc họa đạo Trời,
Giẽ cho thưa hết một lời đã nao.
Đường xa chớ ngại Ngô Lào
Kìa gương nhật nguyệt nọ dao quỷ thần.
Tin sương đồn đại xa gần
Một xe trong cõi hồng trần như bay.
Lão kia có giở bài bây
Cũng là mặt dạn mày dày khó coi.


Còn non còn nước còn dài
Quây nhau lạy trước Phật-đài... tá sinh.
Thêm nến giá nối hương bình
Chờ xem ắt thấy hiển linh bây giờ.



Vũ Hoàng Chương

30-9-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 3:07 pm

Người với người

Thông-điệp của MỘT gửi cho TẤT CẢ


Chúng ta đều là NGƯỜI
Đều thế đứng cao sang
đều sắc máu đỏ tươi
Đều hãnh-diện trên muôn loài ngự trị,
Nhưng buồn thay... một phút nào kia
nếu không gian chẳng còn dưỡng khí
Cũng đều ngã ra chấm hết cuộc đời.
Sao các bạn, các anh, các chị
Ở nơi đây và tất cả những đâu nơi[1]
Lại quên được - sao mà quên được nhỉ? -
Rằng "thịt da ai cũng là NGƯỜI"?

Nhân loại đã từng rên xiết
Đói rũ xương và khát cháy thiêu môi,
Quằn-quại với nhu cầu khẩn thiết
Qua bao thế kỷ nay rồi.
Tật bệnh, tai ương, điêu tàn, hủy diệt,
Biển mặn ư? - Máu, lệ, mồ hôi!

Chính các chị, các anh, các bạn
Cũng có lửa khắc sâu lên trán
Từ sơ-sinh hai chữ CON NGƯỜI
Cũng mang nặng bùn nhơ kết khối phàm thai,
Cũng dương mắt bao phen
giữa dòng sao thác loạn
Cũng lê chân qua mờ mịt đêm dài,
Cũng da thịt biết đau từng vết rạn
Ở mỗi tế bào phân tán
Khi nắng đốt trên đầu gió quất trên vai.
Nhìn nhau, đây đấy một loài;
Xót xa nhau chút hình hài với nao!

Nhớ xưa Nhạc, Huệ,
Cùng tranh ngôi cao
Một lời thống thiết
Muôn đời gởi trao:
"Nồi da nấu thịt
Lòng em nỡ nào?"

Một con ngựa đau cả tàu nhịn cỏ,
Loài vật kia chẳng cũng dạy NGƯỜI sao?
Búa nện xương kêu, gậy đập máu gào
Đáng lẽ phải vang rền tim óc bạn,
Và chát chúa hồi thanh trong huyết quản
Dựng gươm đao cắt chính thịt da mình.
Lẽ đâu các bạn làm thinh
Nhìn CON NGƯỜI hiện nguyên hình ĐAU THƯƠNG.

Các chị các anh còn biết khóc
Mỗi xa người thân, chia uyên ương,
Còn biết những canh dài trằn trọc
Nhớ quê nhà chìm trong khói sương,
Còn trang sử ông cha mở đọc
Biết rưng rưng sôi chí quật cường,
Hẳn còn tim còn óc
Còn nhân luân còn linh tính
còn thiên lương;
Sao có thể đeo vết nhơ làm ngọc
Xức mùi tanh làm hương?
Kìa máu, máu!
Vết nhơ ấy lột da đi không tróc
Mùi tanh ấy quyện vào hơi vào tóc
Như mọc lên như sờ thấy trong gương;
Bóng mình chăng? Hay đó Quỷ Vô-Thường?

Không, ngàn lần không;
Chúng ta không phải Quỷ!
Mà hết thẩy các anh các chị
Với tôi cùng một loài NGƯỜI,
Tuổi ý-thức đã hàng trăm thế-kỷ
Dù, nói cho khiêm nhượng, mới HAI-MƯƠI.
Đau khổ đã cắt ngang vào não tủy
Nghĩa TỪ-BI xây dựng cứu đời;
Thì tin rằng mai đây và khắp nơi
Bóng HOẠT-PHẬT lung-linh đài TỬ-SĨ;
Muôn ngọn hải-đăng
Tỉnh hồn cơ-khí,
Bằng ánh sáng "vô chung vô thỉ"
Soi đường Khoa-học giữa mù khơi.
Những mầm mống TƯƠNG-TÀN, KỲ-THỊ
Như lá mùa thu phải rụng rơi.
Nhân-loại hiển chân-thân
cũng tìm ra chân-lý:
Đức HIẾU-SINH vằng vặc ngôi Trời...

Vững lòng tin ở XA-VỜI,
Bàn tay chẳng nhuộm máu NGƯỜI, giơ lên!



Vũ Hoàng Chương

13-8-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 3:33 pm

Tận thế rồi chăng?


Phật nắm bàn tay lại... Bỗng dưng

Kiếp người ba ngả tối như bưng

Đường Yêu, đường Sống, đường May Rủi

Xa mãi đường Tu chẳng chịu dừng.




Vũ Hoàng Chương

1-9-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 3:42 pm

Tiếng khóc giờ đây?


Phật có bàn tay dẹp bất-bình

Cả ngàn con mắt chiếu vô-minh

Chỉ đôi tai Phật, sao nghe xiết

Tiếng khóc giờ đây của chúng sinh!




Vũ Hoàng Chương

20-9-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Wed Apr 11, 2012 3:44 pm

Trời cao Phật hiện


Trời lưu-ly hiện Phật Kim-Cương

Mây bạc thân vàng nét tỏ gương

Quạ lửa càng sôi cơn thịnh nộ

Càng in bóng ngọc xuống mười phương.




Vũ Hoàng Chương

10-10-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Thu Apr 12, 2012 8:48 am

Vòng đai vương miện


Bạo lực cười lên một chuỗi dao

Sáng choang vương miện giữa trời sao.

Một mai Trái Đất này tan vỡ

Há bởi Vòng Đai Phóng Xạ nào!




Vũ Hoàng Chương

5-9-63

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Thu Apr 12, 2012 8:55 am



Bánh xe Diệu Pháp


Đàn chim kêu thương
Cánh nặng chĩu một trời oan-khuất.
Ngóng về Nam,
Về Bắc,
Cả hai phương sừng-sững dựng mây thành.
Sân chùa cây bật gốc
Triền miên tử-khí vây quanh.
Giờ cúng-trái hãi-hùng mưa gió
Từng tiếng kêu bé nhỏ
rào kẽm gai xé nát hồi thanh.

Cá dưới khe vọng về Đông, khắc khoải,
Sao lắng nghe vào màu xanh
Của sông phiêu-lưu
của biển tung-hoành
Chỉ thấy nước như nước hồ nước ao
nằm trong tù độc-thoại?
Muôn trùng cửa khóa
hơi bốc lên mùi máu còn tanh...
Biển có chừng bao nhiêu góc?
Sông chia làm mấy mươi ngành?
Bọc trong gai, nghẹn lời kinh
Giạt về đâu, phút lâm-hình nửa khuya?

Nhưng đá núi kia
Và lá rừng đây
Căm thù gan héo nát
Mồ hôi nước mắt tháng năm đầy;
Thoắt đã cùng chim cá
Vùng lên tất cả
Niệm mười phương Phật hướng về Tây.

Là có hôm nay
Những người tu hành
Cản tay bạo ngược liều bom đạn
Nổi lửa Từ-Bi giãi sắt đanh.
Tháp chín tầng cao đường dài sáu tháng
Năm mầu Cờ phất tương-lai xanh.
Phật hiển hiện; muôn loài vững bước
Ào lên xiềng-xích tan tành.
Trời quay mặt lại,
Sông núi hò reo cười sảng-khoái,
Kìa xem: Ác-quỷ đã rơi nanh!

Ôi niềm ngây ngất
Khói dâng mây lành!
Trang sử Việt
cũng là trang sử Phật
Trải bao độ hưng suy
dẫu nguy mà chẳng mất
Lại giờ đây sáng ngời uy danh
Hàng chữ số 2 5 0 7 (Hai, Năm, Không, Bảy)
Khắc bằng lửa vào lòng đây lòng đấy
Nơi Trái-tim Bồ-tát truyền sang tinh-anh...
Cỏ cây nhập hội
Chim cá đồng thanh
Vần thơ sóng nổi
Dư âm nhiệt-thành
Rằng: Xe Diệu-Pháp ba ngàn cõi
Một cõi này thơm vết đấu-tranh.



Vũ Hoàng Chương

Saigon 11-1963

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Thu Apr 12, 2012 9:03 am

Bút nở Hoa Đàm


Ai sẽ là người trong tương-lai
Một sớm một chiều
Vươn tay hái cành hoa Thương Yêu
Làm bút viết,
Nối vào trang sử loài người
Vẫn chép
Từ lâu
Bằng gươm, bằng súng đạn
Của Mông-cổ Thành-cát-tư Đại-Hãn
Của Nã-phá-luân Hoàng-đế Âu-châu?

Bút sa nở trắng bồ câu
Xé đường bay, vỏ đêm sầu rách bung.

Dư-ảnh chiến-thuyền chưa nhạt
Hồi âm ngựa-trận còn rung,
Từng đã lên màu sát-phạt
Hồn Chữ linh-lung,
Từng đã say men gió cát
Hơi văn chập-chùng;
Muôn nét Sử, một nghe triều nhựa mát
Thấm quanh mình, cất cánh sẽ bay tung.

Ôi, mùa đăng-trình,
Có hoa làm bút
Nhựa tuôn giòng mực trắng tinh và trang giấy mang-mang nằm đợi phút
Quay về bản-thể nguyên-trinh!
Đâu đó Trường-sa Quảng-đảo
Vật-vờ tro bụi chúng sinh?
Ngang dọc xương phơi...
chừ... Nam-Việt Bắc-Bình!
Cao thấp máu trôi...
kìa... Đông Tây Bá-Linh!
Ác-mộng ấy phải không còn dấu vết!

Ai sẽ là người, cánh tay hào kiệt,
Trong tương-lai, một sớm một chiều,
Đủ sức hái cành hoa làm bút viết
Những vần Thương-Yêu?



Vũ Hoàng Chương

Saigon, tháng 11, 1965

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Ánh trăng đạo lý (1966)   Thu Apr 12, 2012 9:23 am

Chính nghĩa


TRÍ vút lên ngàn vạn trượng cao

THIỆN TÂM HỘ PHÁP chẳng hề nao

Ánh vàng tuôn khắp soi lòng súng

Tay trắng ngồi kia chấp mũi dao.

Năm hạng dân đều linh cảm thấy

Mười phương Phật đã hiện thân vào.

Những ai tráng-sĩ con nhà Lạc

Trong mũ còn chưa dựng tóc sao?




Vũ Hoàng Chương

Saigon 23-1-1965

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Thu Apr 12, 2012 9:26 am

Điềm Thái-Hòa


Bước chân Di-Lặc thoáng gần xa

Điềm báo rồi chăng buổi Thái-hòa

Nước chẩy đưa dần mây tới bến

Trăng lên đẩy ngược bóng về hoa.

Nhịp nhàng với trước sau không khác

Chót vót trong trời đất có Ta!

Hội mở tháng Tư lòng hiện Phật

Sáng trưng muôn hạt cát Ngân-hà




Vũ Hoàng Chương

Saigon 23-1-1965

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Ánh trăng đạo lý (1966)   Thu Apr 12, 2012 9:55 am

Điệp khúc


Một tiếng hô lên
Rừng người quỳ xuống
Chầu quanh Bảo tọa Kim-liên.
Cành cỗi mầm non đều hớn-hở.
Lá vàng xanh nín thở, từng cây giây phút nhập thiền.
Sông trầm-tư, bến sầu-miên
Vụt trở giấc, hồi-sinh trong Quốc-giáo.
Đài chót-vót nở hoa Tái-tạo
Uy-nghi khoáng hậu vô tiền.

Sỏi đá cũng êm gối quỳ niệm Phật;
Tám mươi vạn tín đồ chấp tay nhìn xuống đất,
Xuyên qua bảy triệu thước bề sâu,
Chỉ trong nháy mắt
Đã cùng gặp nhau
Tận khối lửa trung-tâm Địa-cầu.
Tiềm-thức cháy lên, vọng về cảm giác,
Mỗi tế-bào rung thành nốt-nhạc
Thể-hiện lời kinh ngợp ánh đạo mầu.
Những tia mắt phóng đi,
vượt cả mấy muôn tầng nhiệt-độ,
Cũng hồi-chiếu dư-quang về cửa sổ;
Ôi, từ đây nhục-nhỡn có minh-châu!

Lại một tiếng hô
Rừng người thẳng tắp
Trông ra, kìa! muôn trái nhựa bay lên;
Cùng đàn chim vừa được phóng-sinh
nhịp nhàng bay lên,
Cùng khói hương ngạt ngào bay lên...
Cờ Phật mở tung ra từ những chùm bong bóng;
Trời thủ-đô năm sắc rợp phi thuyền!
Gió mười phương, máu toàn thân nổi sóng,
Biển người dâng lên...
Ôi, những thuyền bay hay thuyền Bát-nhã
Cao vời, cao mãi, vượt ra ngoài vũ-trụ vô-biên,
Chở theo lẽ Từ-bi Hỷ-xả
Từ đỉnh Tuyết giải trường-sơn Hy-mã
Trước đây 2 ngàn 5 trăm lẻ 7 năm
Tháng tư ngày rằm
Đã hiển-hiện kim-thân Phật-tổ.
Chân-lý bay về đâu
sức sống niềm vui bay tới đó.
Ngoài càn-khôn còn ức triệu càn-khôn,
Sỏi đá nhìn theo mát rợi linh-hồn...

Bỗng đâu từ thinh-không
Mưa xuống những Bánh-Xe vàng bạc
Ruổi bình minh rẽ nếp mây hồng;
In dấu lửa Pháp-luân vừa khởi-sắc
Nhô lên ngời chói phương Đông;
Tiếng niệm Phật, Bánh-xe quay vang dội,
Lơ lửng triền cao dẫn nẻo lá khô về cội,
Lăn qua rừng thẳm đưa đường mạch suối ra sông.
Lũ chúng con ngẩng đầu trông:
Dĩ-vãng, Tương-lai, một bóng gương lồng.
Kìa dĩ-vãng: triều Đinh triều Lý,
Biển lúa chín âu ca đời xanh bình trị,
Tổ tiên đều có Phật trong lòng!
Kìa tương lai, dặm dài xa vút mắt;
Nhưng vẫn tiếng chuông chùa dìu-dặt
Mở trăm ngàn lối cảm-thông,
Giải-thoát mê-tân nhân-loại hòa-đồng.
Nòi-giống Việt hôm nay vào hội,
Niềm tin ấy, chẳng sức gì lay nổi!
Lá mơ về cội
Suối tìm ra sông...

Hương khói mênh-mông
Rừng người chuyển gót;
Đoàn diễn-hành tám trăm ngàn như một
Bước lên tề-chỉnh uy-nghi;
Từng bước, từng bước,
Lệ ứa tràn mi;
Lòng thêm gần Phật,
Đường xa kể gì!...
Ôi, con đường tiến tới Lửa-Từ-Bi!
Nơi hào-quang sáng rực;
Nơi trước đây vị thần-tăng Quảng-Đức
Tự đốt mình lên tự hủy mình đi
Cho cõi nhân-sinh mát bóng Phật-kỳ!

Hãy đặt gối xuống Ngã Tư lịch-sử,
Một địa điểm chói lòa vinh dự
Trên bản đồ thế giới từ nay;
Việt-Nam đâu?
Nước có Ngã-Tư này!
Ngã-tư này! Ngã-tư này!
Lửa dâng lòng nước, hương bay về nguồn...




Vũ Hoàng Chương

Saigon, tháng 5, t.l. 1964

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Thu Apr 12, 2012 10:00 am

Dư âm hạt cát


Theo ngọn triều lên ngủ bến vàng,

Kiếp hành-vân gửi bóng lang-thang.

Qua đêm, nước xuống, mây về biển,

Cát rã rời muôn vết dọc ngang.


Chừ... khắp bình-sa, mỗi khối hờn

Nứt ra thành tiếng gọi cô đơn.

Tay ai vĩ-tuyến vừa căng-thẳng

Cho bản đàn-thu bão nổi cơn?




Vũ Hoàng Chương

Saigon tháng 8, 1965

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Ánh trăng đạo lý (1966)   Thu Apr 12, 2012 10:12 am

Hoa Trang thành tượng


Các ngả trôi về muôn tiếng vang,
Trái tim rung cho đất rung theo nhịp chèo liên-giang,
Chuông bay lên cùng nắng gieo vàng.
Giữa tiết Trùng-dương ngày Tái-tạo
Nghe mạch nước hồi tâm
bát ngát những thanh-âm kỳ ảo;
Đây! Nơi đây thành tượng
Mùa thiêng Hoa-Trang!

Ôi, mùa hoa Quách-thị-Trang,
Hoa Học-trò bất diệt!
Còn nở mãi trên muôn giòng nhiệt huyết
Của tuổi tròn trăng, của tuổi bình-minh,
Của thế-hệ Đôi-mươi lớp lớp có nghiêng mình
Trước màu vàng tươi ánh Đạo.
màu trắng ngát hương trinh!
Nhớ một sớm, đau niềm đau dân-tộc,
Trang bước lên, miệng hoa cười gió lốc.
Cánh hoa gầy loang đỏ máu thư-sinh.

Chỉ một cánh hoa gieo khối bất bình
Mà phút chốc, cả hồn thiêng Cách-Mạng
Đã giấy mực cựa men say
bướm bay giòng phấn bảng;
Nét chữ bừng soi sáng
Hào-khí muôn đời một hiển-linh!
Trang, từng trang sách vở,
Thấp thoáng in hình;
Nam, Ngãi, Sài-đô, Thuận-hóa,
Bàn tay giao-cảm đinh-ninh
Nguyền kéo theo gươm, súng, bút đăng-trình.

Lửa Từ-Bi thắp lên rồi Chính Nghĩa
Hoa Học-Trò xuống tiếp lệnh Hy-Sinh,
Bạo-Lực ấy phải cùng-thiên-tuyệt-địa
Chờ tan thây trong tiếng nổ lôi-đình.

Ngày Một tháng Mười-Một
Trước đây vừa một năm
Giữa khoảng hai hồi chiêu mộ,
Hồn Trang đã nhập vào tiếng nổ
Cùng núi sông trời bể thét hờn căm.
Dưới mưa đạm một hình rơm xụp đổ,
Và trong tiềm-thức chúng tôi
Thần-tượng Hoa-Trang
thể hiện ngay rồi.

Nay, sóng lớp phế-hưng tiếng gào cấp thiết,
Dương mắt ngó Đông Tây
ngàn sợi dây oan nghiệt,
Ánh thép xưa hoài-cảm phút mài trăng;
Viễn ảnh còn nguyên sóng dậy đất bằng.
Nơi tám ngả công-trường
hịch-vải chưa nhòa khí-tiết
Chúng tôi đặt:
với tinh thần bất diệt
Của cuộc đấu tranh
mười tám tháng trước đây,
Tượng Quách-thị-Trang
người nữ-sinh hào-kiệt,
Để thiên thu trường cửu đối cao dày.

Trời nghiêng đất lệch có ngày
Đá kia tượng vững chí này trơ-trơ.



Vũ Hoàng Chương

Saigon, 1-11-1964

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Ánh trăng đạo lý (1966)   Thu Apr 12, 2012 1:30 pm

Lời nguyện đêm Thu


Nước non vô tội bỗng lăng-trì

Xương máu càng đau hận biệt-ly.

Nước bặt tăm rồi non chết ngất

Xương nằm trơ lại máu ra đi.

Nước tuôn trào máu còn mang nghiệp

Non rũ dần xương hẳn lỡ thì!

Hàn gắn nước non xương máu ấy,

Trăng tròn, xin dội ánh từ-bi!




Vũ Hoàng Chương

Saigon tháng 9, 1965

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Thu Apr 12, 2012 1:31 pm

Mùa Xuân tháng Tư


Thiều-quang ngoài cả chín mươi
Riêng trong ánh đạo vàng tươi thấm nhuần
Tháng Tư mới vẹn mười xuân
Hoa Đàm nở, nguyệt Pháp-Luân mới tròn
Gương đầy lên giữa khuôn mòn
Diệt là Sinh, Mất đang Còn phải chăng?
Đêm rằm mở hội hoa-đăng
Con sông nào chả sông Hằng giờ đây!
Phương nào cũng một phương Tây,
Đỉnh non kia giải núi này: Tuyết-Sơn!
Bóng mây hơi nước sạch trơn
Vết đau hình thể ý hờn âm-thanh.
Cát nằm Bến-Hải nghe quanh:
Bèo trôi hoài giấc tung hoành tỉnh chưa?
Hai chiều ngược nắng xuôi mưa
Bánh xe Diệu-Pháp cùng đưa trở về.




Vũ Hoàng Chương

Saigon, tháng 5, 65

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   Thu Apr 12, 2012 1:32 pm

Năm ngón tay Phật


Bàn tay Đức-Phật giơ lên
Hồi chuông nhịp mõ vang rền
Gọi tỉnh muôn loài trong cõi bụi.

Năm vị Thiền-Sư lòng cao như núi
Và rỗng không như mõ ấy chuông này.
Gỗ rung Vàng réo Lửa
Đất Nước tình chan-chứa;
Ngũ-Hành-Sơn ngồi nhập-định khuya nay
Cho đến hôm nao thật có ban ngày...

Mười phương hùng-lực
Chẳng sức nào lay;
Nước Việt miền Nam
mấy mươi vòng áp-bức
Rồi như bụi cuốn tro bay

Năm vị Thiền-Sư vẫn ngồi tuyệt-thực,
Muôn vạn chúng-sinh cùng đau rưng-rức,
Lệ tuôn rơi nguyền xóa hết đêm dày.

Gươm dao mặc bọn người hung dữ,
Chỉ Phật trong lòng, Phật ở Tay.
Sáng rực con đường lên Quốc-Tự,
Pháp-Luân vừa hiện: mặt trời quay!



Vũ Hoàng Chương

Chiều 22-1, 1965

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5652
Points : 5970
Thanks : 34
Join date : 04/11/2011
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Ánh trăng đạo lý (1966)   Thu Apr 12, 2012 1:34 pm

Núi kia sông nọ Chùa này


Hạt cát tiền thân ngủ bến Hằng
Nơi này chợt tỉnh: Hội hoa-đăng!
Nghe sông núi ngát từ muôn thuở;
Đất Việt trời Nam, Hương-quốc chăng?

Sông núi thơm lừng lẫy
Chùa lên-ngôi thành tên;
Cùng Hương-giang với Hương-Sơn ấy,
Vạn thuở Chùa-Hương dấu Phật truyền.
Ba nén thắp lên
Cùng nghi ngút cháy,
Mười tám trăm năm từ mở kỷ-nguyên.
Bao nhiêu đời tổ tiên
Hương lòng đã thắp,
Nào ta dâng lên
Cho khói chở niềm tin rộng khắp,
Lời nguyện xa bay.
Nguyện cho trời đất cao dày
Núi kia sông nọ Chùa này sáng danh.

Kìa ngọn lửa hôm nào đỏ rực
Kết nên mây lành;
Từ da thịt, từ trái tim
Thầy QUẢNG-ĐỨC,
Lửa dâng cao mùa Pháp-nạn
nghĩa hy-sinh
Thì nước Việt đã là Hương-quốc,
Núi sông nào chẳng ngát anh-linh!
Phải đâu một Hương-sơn miền Bắc,
Một Hương-Giang của xứ Thần-kinh!
Mà đâu cũng Chùa Hương
dấu thơm vằng vặc;
Ôi Việt-Nam Quốc-Tự
mười phương chứng minh!
Nén hương-lòng nguyện chúng-sinh
Tìm cho thấy Phật nơi mình, từ-Tâm?

Chuông Chùa dội mãi dư-âm
Đỉnh gươm-dao bến mê-lầm-sạch không!

Hoa Vô-Ưu nở
Tươi cành Lạc-Hồng;
Bánh xe nhật-nguyệt thanh-bình mở,
Phơi-phới đường lên tự hướng Đông.



Vũ Hoàng Chương

Saigon, tháng 6, 1965

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Vũ Hoàng Chương   

Về Đầu Trang Go down
 
Vũ Hoàng Chương
Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 10 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Thơ Tuyển Việt Nam :: Từ 1930 đến nay-
Chuyển đến