Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Xuân Tâm
Thu Jul 06, 2017 1:49 pm by Vân Nhi

» Guitar đường phố: đỉnh của đỉnh
Tue Mar 21, 2017 8:46 am by Vân Nhi

» Nhạc phim: Thiện, Ác, Tà
Tue Mar 21, 2017 8:42 am by Vân Nhi

» Nhac phim: Love story
Tue Mar 21, 2017 8:39 am by Vân Nhi

» Trăng tháng 8
Thu Sep 15, 2016 10:47 am by Vạn Xuân

» Cái đêm hôm ấy... đêm gì?
Tue Aug 16, 2016 8:07 am by Vạn Xuân

» Chuyện của chung
Thu Jul 14, 2016 10:44 pm by Vân Nhi

» Bợm nhậu ký
Mon Jun 27, 2016 8:29 am by Vạn Xuân

» Chuyện vui gia đình
Mon Jun 27, 2016 8:20 am by Vạn Xuân

September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar
Most Viewed Topics
Lý Bạch
Vũ Hoàng Chương
Bùi Giáng
Việt Nam Sử Lược Q1
Nguyễn Khuyến
Nguyễn Công Trứ
Lưu Linh
Đại Nam Quốc Sử diễn ca
Quách Tấn
Trần Tế Xương
Keywords

Share | 
 

 Kiên Giang

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 8:20 am

Theo chân Ngoại lượm trái mù u


I.

Ngày thơ theo ngoại lượm mù u
Cho anh kêu ké ngoại, em ừ
Anh xách giỏ trầu theo bước ngoại
Lội đồng, tìm hái cọng u du.[1]

Trời mới xế chiều, chưa tắt nắng
Dù nè em... một cọng u du
Ngoại cười: "Con gái ưa làm điệu
Ra chợ, ngoại mua cho chiếc dù".

Lượm tiếp ngoại mù u mới rụng
Xe đèn thắp đỡ tối ba mươi
Ở nhà quê nhớ thời đồ khổ
Đèn đuốc mù u vẫn sáng trời.

Nịnh đầm, ruột mù u nhồi nhuyển
Rồi tiếp xe đèn đến tối mù
Ngoại tặng anh nguyên đôi đủ cặp
Kể như đèn cưới xóm mù u.

Móc ruột mù u, chừa vỏ mỏng
Anh làm gáo nhỏ... chơi nhà chòi
Nước mưa, em uống năm mười gáo
Uống nước nhà quê nhớ suốt đời.

II.

Rời xóm mù u mấy chục năm
Ngày thanh bình vội vã về thăm
Ngoại già khuất bóng vào thiên cổ
Em lấy chồng xa cũng bặt tăm.

Cây mù u cỗi, người ta đốn
Làm cối làm chày, giả gạo thuê
Mất ngoại, xa em, buồn héo ruột
Mình anh thờ thẫn dạo đường quê.

Đèn mù u, chiếc gáo mù u
Đã lắng chìm trong bụi mịt mù
Đèn điện vẫn cần cho cuộc sống
Anh thầm biết thế, vẫn trầm tư.

III.

Về xóm cũ, mình anh giỗ ngoại
Đèn mù u: kỷ niệm ngày thơ
Anh nhờ họa sĩ lên màu sắc
Ánh lửa trong màu đẹp cõi mơ.

Nghe chày giả gạo đêm trăng sáng
Anh ngỡ vầng trăng như vỡ tung
Cất bước xa làng, sao nhịp cối
Nện vào lòng tiếng vọng rưng rưng.





Kiên Giang


1. Một loại cỏ dại, thân cây mọc thẳng đứng, tàn xoè ra như cánh dù mở rộng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 8:27 am

Thửa lên ba


Mẹ dạy con từng lời đỏ đẻ
Tiếng đầu tiên: Má...Má! Ba...Ba!
Môi thơm sữa nở tròn hoa búp
Hơi gió hát bài "Thơ ấu ca".

Con biết nói, mẹ hôn thắm thiết
Vào đôi môi mộng dính cơm nhai.
Cha cười trong mắt ..., phà hơi thuốc
Tay với bồng con hết thở dài.

Mẹ bảo: "Hàm râu hôi thuốc điếu"
Cha liền hớt tóc, xức dầu thơm
Nghe con đỏ đẻ lời ba má
Từ đó cha mình thương má hơn.

Con nói bằng tim lời mẹ dạy
Từ khi nằm võng, thuở lên ba
Vào trường, tay viết theo tim nhé
Con viết thâm tình đậm chữ hoa.

Cô giáo dịu hiền thay thế mẹ
Dạy con đồ đậm chữ song thân
Dầu con bập bẹ Mờ...a...sắc
Chữ mẹ vẫn nguyên một ý vần.

Lên năm, lên sáu rồi lên bảy
Con sẽ quên dần tiếng võng đưa
Dầu đổi lớp thầy, thay nhãn tập
Đừng quên tiếng mẹ, mái trường xưa.





Kiên Giang


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 8:31 am

Tiền và Lá

(Riêng tặng các bạn đã dang dở với mối tình đầu ...)


Ngày thơ, hớt tóc "miểng rùa
Ngày thơ, mẹ bắt đeo "bùa cầu ông".
Đôi ta cùng học vỡ lòng,
Dắt tay qua những cánh đồng lúa xanh.
Đôi nhà cũng một sắc tranh,
Chia nhau từ một trái chanh, trái đào.
Đêm vàng soi bóng trăng cao,
Ngồi bên bờ giếng đếm sao trên trời.
Anh moi đất nắn "tượng người",
Em thơ thẩn nhặt lá rơi làm tiền.
Mỗi ngày chợ họp mười phiên,
Anh đem "người đất" đổi tiền "lá rơi".
Nào ngờ mai mỉa cho tôi,
Lớn lên em đã bị người ta mua.

Kiếp tôi là kiếp làm thơ,
Vốn riêng chỉ có muôn mùa lá rơi.
Tiền không là lá em ơi!
Tiền là giấy bạc của đời in ra.
Người ta giấy bạc đầy nhà,
Cho nên mới được gọi là chồng em.

Bây giờ những buổi chiều êm,
Anh gom lá đốt, khói lên tận trời!!!

Người mua đã bị mua rồi,
Chợ lòng họp một mình tôi vui gì!




Kiên Giang

(1956)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 8:34 am

Tiếng ru ba miền


Tiếng mẹ ngân nga triều nước lớn
Điệu vành khuyên, âm hưởng tiếng chim oanh
Mây không đuổi cánh cò bay mỏi gió
Đất miệt vườn mở rộng chân trời xanh.

Tiếng mẹ ra mở đường bay cánh gió
Kết tụ mùa xuân trải bốn ngàn năm
Chìm xuống đất ngấm vào đáy thâm tâm
Sức mạnh chìm ngụy trang trong tiếng nấc
Mắt chìm xuống mà tâm hồn bất khuất
Tóc ngả màu vì bạc trắng niềm tang
Vạt áo tứ thân, manh áo vá quàng
Đều in ngầm bản đồ cong chữ S.

Tiếng mẹ ru sình non thành đất thép
Trường Sơn gầy giương đòn gánh dẻo dai
Mốc trắng mồ hôi lưng áo vá vai,
Lóng lánh kim cương trái tim mẹ Việt
Tiếng ru vượt trời cao ôi diễm tuyệt
Cuộn sông Hồng uốn khúc Cửu Long Giang.
Gõ xương khô gọi hồn phách mồ hoang.

Thức dậy tìm sử xanh hơi thở mát,
Hòn Vọng Phu nhìn thủy triều ca hát
Tình hoài hương bát ngát mấy trùng dương
Nắng vàng hanh lồng bóng nước soi gương
Rừng gọi gió cho sương mù bàng bạc.

Mỏi mòn tiếng vạc
Đêm lạnh kêu sương
Hai mươi năm lẻ đau thương
Chiến tranh rỉ sét trong xương sọ người.

Hiu hiu khói hắt sương mờ cổ độ
Quạnh hiu trời đất đục màu mây
Áo nâu sút chỉ đường may
Cánh diều chao gió, đứt dây tơ trời
Mối giềng gấm vóc xe lơi
Vơng nghèo nát bố, tao nôi rã rời
Đạn bom cày nát đất trời
Mà niềm đau vẫn chói ngời trăng sao.

Uất hận giặc Ngô mười năm thế kỷ
Căm hờn xâm lược suốt trăm năm
Việt Nam! Việt Nam! hỡi Việt Nam!
Con gọi mẹ bằng niềm đau bốc lửa

Con gọi mẹ thuở nằm nôi bú sữa
Khi mẹ già ngồi vá áo đêm thâu
Khi chỉ kim xe kết mối thù sâu
Khi trẻ thơ thả diều trên bãi cỏ
Khi tuổi xuân nhìn đời tia mắt lửa
Khi gái quê gánh….

Vườn cây xơ xác lá cành
Nụ hoa chưa kết trái lành, lại khô
Mắt nai ngơ ngác bơ vơ
Chiều hoang chống nạng bên mồ, tìm cha.

Mặt đất biển trời đang nhiễm độc
Gió tanh tử khí lạnh mồ hoang
NGàn hoa máu nở trong gai lửa
Tổ Quốc mình chừ bấy thịt xương.

Sông Hồng ứa máu
Bốc lửa Hồ Gươm
Quặn thắt sông Hương
Mây trùm đỉnh Ngự chiều sương gợn buồn
Tiếng kinh Diệu Đế mỏi mòn
Ngàn năm thao thức gọi hồn ngàn xưa
Miền Trung đau khổ
Ơi xứ dân gầy
Máu xương đông đặc luống cày khô khan
“Trời hành cơn lụt mỗi năm”
Nước Thu Bồn lạnh tê chân dân gầy.

Bởi rơi nhiều nước mắt
Nên ruột thắt chín chiều
Đồng Nai sóng gợn cánh bèo ly hương
Cò bay thẳng cánh đồng hoang
Khóc thương đọt lúa Chiêm vàng héo hon
Hỏa châu đốt trái trăng tròn
Sôi màu da mét xanh dờn niềm đau.

Xích lại gần nhau những màu da mất máu
Hãy chuyền cho nhau tấm áo tứ thân.
Hãy xé làm hai nửa mảnh khăn thâm
Hãy sớt chia một tấm tình ruột thịt
Hai mươi năm mù mịt
Mặt trời lặn từ lâu
Cỏ gai mọc giữa đầu lâu
Máu xươg thế kỷ bắc cầu Việt Nam.
Chắp tay cầu nguyện
Hoà bình hiển hiện
Trong lòng Việt Nam
- Bao giờ Xuân mới là Xuân
- Khi chuông đồng vọng thanh âm êm đềm
- Bao giờ tiếng hát lả mềm
- Khi hơi thở ngọt vút niềm ca dao
- Bao giờ trời thắp trăng sao
- Khi bàn tay cháy khêu cao ngọn đèn.

Nhìn xuống thấp ba miền đất máu
Tạ ơn người ngủ giấc ngàn thu
Nằm trong vơng đất hay lòng mẹ
Ghiền được vỗ về tiếng hát ru.

Một dãy giang sơn hề gấm vóc
Cà Mau liền máu thịt Nam Quan
Trường Sơn nằm soãi ôm lưng mẹ
Chín mạch rồng phun máu Việt Nam.

Mùa Xuân tới, trời yên cơn bão loạn
Cánh diều bay reo múa giữa lưng trời
Bong bóng màu nâng mộng đẹp lên khơi
Mắt ngước lên đọng vầng trăng ngũ sắc
Đường xuống tận phương Nam ra ải Bắc
Còi tàu đêm thét vọng nhạc thanh bình
Cả Việt Nam rách nát sẽ cựa mình,
Chào rừng, biển, núi, đồng vừa sống lại
Ôi tha thiết đê mê, ôi cuồng dại !
Niềm ước mơ vĩ đại của toàn dân
Đứng đi lên chỉ đứng một chân
Những phế binh, những anh hùng cứu nước
Hãy chống nạng hàng đầu, cùng nhịp bước
Trước dân lành, khi vừa hết chiến tranh
Kéo nhau đi khắp đồng ruộng thị thành
Cứ khóc mừng trên đường tìm về xứ

Chùa Một Cột còn soi gương nước cũ
Hồn Hát Giang thức ngủ mắt Mê Linh
Trăng Hồ Tây còn gợn sóng lung linh
Cau mặt uốn nếp nhăn chào lịch sử
Cùng nhau đốt khói thiêng đền Trấn Vũ
Lên chùa Hương cầu nguyện Hội non sông.

Sông Hương nhớ mạch sông Hồng
Máu ngàn xưa chảy quặn lòng đế đô
Tiếng ngâm sa mạc ngẩn ngơ
Hồn Khâm Thiên cũ xông mồ quan viên
Màu vôi trắng nhịp Trường Tiền
Tiếng hò mái đẩy thôi chìm đáy khuya
Giọt sương vọng cổ đầm đìa
Gọi phù sa kéo nhau về bình nguyên
Bông gòn phơn phớt mây tiên
Cho bồ câu trắng bay lên đỉnh trời.

Tiếng mẹ ru kéo lơi vòng kẽm sét
Phá vòng đai thế kỷ chiến tranh đen
Không xưng danh mà đời vẫn gọi tên
Mẹ Việt Nam: Mẹ oai hùng vạn kỷ
Đàn con mẹ mang tâm hồn thi sĩ
Tay làm thơ tay mở cánh thiên thần
Múa bút so gươm diệt lũ hung tàn
Dựng bao gấm mùa xuân trong huyết sử
Thế nước lòng dân ào ào thác lũ
Tổ Quốc mình bất tử vượt thời gian.

Miền Trung sỏi đá
Lên nhịp hò khoan
Bánh xe gió vẫn chuyển luân khí hùng
Điệu ru cay đắng vị gừng
Mưa trong nắng đục, nhạc lừng sông Hương
Tiếng ngâm sa mạc
Giọng điệu à ời
Ngàn năm còn nức nở lời Nguyễn Du
Hồn Đồ Chiểu quyện cỏ khô
Ngàn năm dậy sóng tiếng ru đồng bằng.




Kiên Giang

Đêm 12-12-68

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca


Tổng số bài gửi : 5581
Join date : 04/11/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 8:42 am

Tìm nắng trong đêm


Ba hát, Má ngâm, con chép lại,
Bài thơ Tìm Nắng viết trong đêm.
Mai khôn lớn, thấu tình cha gởi
Một tấm lòng cha mấy nỗi niềm.

Con, vợ ngủ bên cầu vệ sinh
Trong nhà ổ chuột, hẻm Ba Đình
Gối chăn, nhà bếp cùng tanh tưởi
Không ở tù sao chịu ngục hình.

Di ảnh Mẹ, sao đôi mắt ướt
Từ mồ sâu đã trở về thăm
Khói hương hiu hắt: mây tang úa
Nói dối: Mẹ ơi! Đó khói trầm.

Thuở khai hoang ở nhà kê tán
Bồ lúa, hàng ba tắm ánh trăng
Hủ gạo nay không còn hột tấm
Thua kẻ kêu cơm ở vệ đường.

Tôm luộc co mình cong dáng ngủ
Duỗi chân e sập đổ bàn thờ
Giống tù nhân nhốt “xà lim” tối
Muỗi rệp tha hồ hút máu thơ.
Không giường nệm, vợ con nằm đất
Hơi lạnh không xua nắng hỏa lò
Lửa nướng con thành khô cá lẹp
Thương con thức giấc dậy làm thơ.

Ăn sớm lo chiều, ôi thắt thẻo
Anh ơi! hết gạo, hết đồ cầm
Bé Uyên đòi sách, đòi mua nhạc
Tiếng vợ buồn như nhạc ngũ âm.

Cha già con muộn, con mau lớn
Măng mọc tre tàn: Tre héo khô
Quần áo học trò con mặc chật
Đòi mua ba chẳng đủ tiền mua.

Trời hỡi, Ngọc Hoàng, ơi Phật, Chúa
Đâu từ bi, bác ái, tình người
Kẻ gian nịnh bợ, giàu như thổi
Người sạch trong tan nát rã rời.

Bạc tỉ dồn hầu bao mọt nước
Của công nhét túi lũ sâu dân
Mộ bia còn bị ăn xương cốt
Đừng nói làm chi chuyện nghĩa nhân.

Giải phóng thật ra là lũ giặc
Đổi màu mặt nạ lũ ma trơi,
Giàu đen rắn độc, nghèo tro bụi
Ai hóa kiếp, còn ai đổi đời?

Ba hối hận hai lần "hạ chiếu"
Đốt thiêu con, vợ, phủ hoa tươi.
Rồi ba treo cổ mừng sinh nhật
Thi sĩ Kiên Giang đã đổi đời.




Kiên Giang

Kiên Giang viết trong đêm.
(Hẻm Ba Đình - quận 8 )


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 9:12 am

Tình quê tình nước


Ai yêu nước Việt Nam hơn người Việt,
Nhau rún chôn sâu giữa đất lành.
Bông trái muôn mùa không ngớt chín,
Sông đầy nước biếc, núi xanh xanh.

Luống cày mầu mỡ thơm mùi đất,
Vun bón rẫy vườn bông trái thơm.
No ấm cũng nhờ bông với trái,
Áo đời vẫn ấm, hột cơm ngon.

Kìa nước trường giang chảy uốn quanh,
Giữa giòng sông mát bóng dừa xanh,
Có cô gái trẻ nâu tà áo,
Chèo chiếc đò ngang trước bến đình.
Nào ai lăn lóc, xa quê cũ,
Mê chốn phồn hoa trắng bụi đường;
Giây phút chạnh lòng sao khỏi nhớ,
Nhớ nhà, nhớ đất, nhớ quê hương.

Nhớ quê có những đêm trăng sáng,
Sáng cả vườn xanh, cả ruộng vàng.
Con trẻ quây quần theo gót mẹ,
Lên chùa cúng Phật để dâng hương.

Nhớ tiếng võng đưa trầm điệu nhạc,
Hoà theo tiếng hát giọng ầu ơ ....
Từ môi người mẹ thân yêu quá,
Gợi lên bao tình thuở ấu thơ .

Tiếng chày nằng nặng nện không gian,
Cùng tiếng gà trưa gáy trễ tràng,
Tiếng tập đánh vần cùng nhịp thước,
Buồn như nước chảy giữa trường giang.

Ai quên cho mượn mái tranh nâu,
Luống đất bờ ao với nhịp cầu;
Mồ mả ông bà nằm giữa đất,
Lòng người lòng đất cảm thông nhau .

Quê hương là máu, là xương thịt,
Nước mắt mồ hôi của giống nòi,
Tranh đấu từ bao nhiêu thế kỷ,
Bảo tồn gấm vóc đến muôn đời .
Còn sống ngày nào trên đất nước,
Nếu ai xâm chiếm đến quê hương,
Tình quê sẽ hoá ra tình nước:
Tình nước đúc thành súng với gươm.

Lòng dân vũ trang bằng tình cảm,
Tay dân vũ trang bằng súng đạn.
Dân đứng lên siết chặt quân hàng:
Giặc vào đây giặc sẽ rã tan...




Kiên Giang

(1955)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 9:17 am

Tóc thề xứ Huế


Cuối tháng, thầy vô trường võ bị
Xa trời Đồng Khánh, học trò yêu.
Xa rời Bến Ngự sông An Cựu
Nắng đục, mưa trong lắng tiếng chiều.

Thầy sắp đi xa trò ở lại,
Mùa hoa phượng cũ úa phai rồi
Cổng trường bỗng biến thành ga nhỏ,
Trò tiễn thầy đi, ai ngậm ngùi.

Lần cuối, cô học trò xứ Huế,
Ngồi cho thầy vẽ bức chân dung
Nhìn trò sao bút màu run quá,
Thầy sợ vẽ xong nét cuối cùng.

Thầy xa Huế giữa đêm trời tối
Tránh phút giây mình tiễn biệt nhau
Thầy trẻ quá nên đa cảm lắm
Sợ nghe nức nở tiếng còi tàu.

Khi cùng tiễn biệt ở sân ga
Giây phút này sao khỏi lệ sa
Trò vẫy tay chào, thầy cúi mặt
Tàu qua chở hết bóng ngày qua.

Thầy mua vé chuyến đi đêm tối
Hành lý đơn sơ: áo bạc màu
Với một trái tim tràn kỷ niệm
Ngày về xứ Huế chắc còn lâu.

Thầy ơi! Có biết đêm đưa tiễn
Em mặc đồ đen, đứng cuối đường;
Khóc mướt khi tàu qua xóm trọ
Lần đầu em hiểu nghĩa yêu đương.

Khi bóng tàu qua trong nước mắt
Khói bay vương vấn bến sông Hương.
Giam mình gác trọ, em ngồi khóc
Sương rụng đêm nay ướt mái trường.

Đợi học bài xong em đốt nến,
Xông hương trầm, ủ bức chân dung.
Nhìn màu sắc, thấy thầy run rẩy,
Vì sợ vẽ xong nét cuối cùng.

Đêm nay em viết trong lưu bút
Xin gọi thầy bằng một tiếng anh.
Đuôi tóc thề kèm thư mới viết
Gởi về Gia Định, mộng ngày xanh.




Kiên Giang


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 9:25 am

Tuổi tắm mưa

Tặng L. nhớ chuyện tắm mưa năm 1941
- nay đã trở thành cố nhân



Đường vuông ngắn bao quanh nhà lồng chợ
Từ tuổi nô đùa bát ngát bao la
Em mười tuổi, anh mới mười ba
Ở truồng tắm mưa không hề ngờ ngợ.

Mẹ bảo: "mười năm sau con cưới vợ"
Con mỉm cười chẳng chút thẹn thuồng
Anh ngoéo tay em, đua một quãng đường
Vừa chạy vừa hô: "Nước mưa mát quá!"

Đường bao quanh chợ Chầu Thành Rạch Giá
Sao dài vô cùng trong buổi tắm mưa.

Cô bạn láng giềng trong tuổi nô đùa
Mới lên mười thích tắm mưa, té nước
Anh chạy sau, nhường cô em chạy trước
- Ai chạy thua làm dáng con ngựa trời
Anh giả đò thua nói thầm trong bụng
Để cô em hí hởn cưỡi lưng ngồi.

"Con gái tắm mưa thật mau trổ mã
- Con gái nhà giàu ít đứa tắm mưa"
Lời mẹ em như lời ông Hương Quản
Thế đành thôi!... tan tác cuộc nô đùa.

Đường đến trường, qua nhà cô bạn nhỏ
Đi ngoài cổng rào chẳng dám ngó vô
Tan học chiều, gặp nhau đành lánh mặt
Tan cuộc tắm mưa, lòng bỗng ngẩn ngơ.

Bốn chục năm sau về thăm xứ sở
Đã nên người vẫn bỡ ngỡ làm sao
Trong lòng bỗng đổ mưa rào
Gặp em biết nói câu chào nào đây
Thưa bà!
Thưa chị!
Ô hay!
Chồng em có biết chuyện ngày tắm mưa?

Gặp nhau ai cũng già nua
Dường như tóc bạc phất phơ sợi buồn
Hai lần lỡ kiếp chồng con
Về quê tìm lại dấu mòn tuổi thơ.

Chia tay ở bến xe đò
Anh đừng nhắc chuyện tắm mưa, em buồn
Anh còn trôi nổi Sài gòn
Em xa xứ, giấu nỗi buồn tắm mưa
Đôi ta hết tuổi dại khờ
Hễ trời mưa, cứ vẫn vơ nỗi buồn.

Mai em trở lại Sàigòn
Tiễn nhau, thôi nhắc nỗi buồn tắm mưa.




Kiên Giang

Rạch Giá 1970, trong một chuyến về quê

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vân Nhi
Đại Ca
Đại Ca
avatar

Tổng số bài gửi : 5581
Points : 5890
Thanks : 33
Join date : 04/11/2011
Age : 24
Đến từ : phan thiết

Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   Fri Jun 01, 2012 9:39 am

Xe trâu


Xe trâu cót két
Cót két xe trâu
Bánh xe nằng nặng in sâu lối mòn
Tay cầm vàm nhỏ
Tay nọ ẳm con
Nắng vàng Xẻo Đước[1]
Con trâu khát nước
Thở dốc từng cơn
Bánh xe nghiến nát cốt mòn
Nát thân không nát nổi hồn mẹ quê
Mồ hôi tưới khắp đường xe
Thân gầy sức yếu, đường về xa xôi.

Người mẹ nghèo sợ con cảm nắng
Lấy khăn rằn bông nửa mui xe
Con nằm khoanh ngủ trong lòng mẹ
Dưới áng mây lành mát bóng quê.

Xê trâu kéo lúa, chở con thơ
Lúa giống năm nay để tới mùa
Gieo mạ cho quằn bông lúa chín
Cho con no ấm, sớm nô đùa.

Con của má cũng là giống tốt
Mai sau con sẽ có gia đình
Nuôi con ... sẽ biết công từ mẫu
Trọn kiếp làm dâu: kiếp khổ hình.

Từ Đông-Hòa[2] má sang Đông-Thái[3]
Một chuyến sang đò : chuyến biệt ly
Giọt nước lìa nguồn sa bến đục
Bông tràm rơi trắng bước vu qui.

Chín tháng con nằm trong bụng mẹ
Chắc nghe mẹ khóc lúc mang thai
Nên con của mẹ thành văn sĩ
Biết khóc từ khi chửa hiểu đời.

Gà mới gáy má vừa thức giấc
Một mình vo gạo ở cầu ao
Nấu cơm cho mấy mươi công cấy
Ngủ đứng ngoài sân tựa cổng rào.

Em chồng năm đứa nhởn nhơ chơi
Khi mẹ đày thân trả nợ đời
Cơm nguội cá thiu chan nước mắt
Dầm mưa không mãnh áo chầm tơi.

Ngày mẹ ra riêng về Xẻo Đước
Giang sơn vỏn vẹn: chiếc xuồng be
Cha bơi lái mẹ ngồi bơi mũi
Chèo chồng xứ người tìm bến quê.

Mẹ đập ống ngày con sáu tuổi
Rước thầy về dạy chữ a, b
Còn cha phát đất ông điền chủ
Tiền học đóng bằng lúa mẹ giê.

Thầy giáo vỡ lòng làm quốc sự
Đến "Điền Trên"[4] ghé bước phiêu lưu
Nhà nghèo chữ nghĩa thơm mùi mực
Con nhớ muôn đời ông giáo Như[5]

Bông mướp trổ vàng dưới mái hiên
Giàu thêm chữ nghĩa, chẳng giàu tiền
Trâu già vẫn kéo xe trâu cũ
Nữa kiếp con mang nợ chủ điền .

Làng cũ sau ngày binh lửa dậy
Con không về nữa xóm Điền-Trên
Đông-Yên[6] làng cũ xa xăm quá
Mờ vết xe trâu bóng mẹ hiền .

Khi con bán chữ mua cơm áo
Tóc mẹ thúng bông rối mái đầu
Ngồi kể chuyện buồn đêm Chợ Quán
Quãng đời cay đắng, chuyện xe trâu.

Trời hởi mẹ ơi con bất hiếu
Nửa đời, sự nghiệp trắng hai tay
Tại sao con chẳng đi ăn cướp
Cho mẹ cho con bớt đoạ đày.

Tại sao trời bắt làm thi sĩ
Khóc mướn thương vay mãi chuyện đời
Mà trái tim đau giàu cảm lụy
Bị đời gạt mãi mẹ hiền ơi!

Một chiếc xe trâu, bao hột giống
Đổi cho con một kiếp làm thơ
Nếu không có mẹ, thơ và mộng
Con chết còn hơn sống kiếp hờ.

Mẹ bảo: "mọi nghề đều quí trọng
Con ơi cứ sống cứ làm thơ
Bạc tiền danh vọng như mây nổi
Má vẫn gần con, dẫu xuống mồ".




Kiên Giang

(Chợ Quán đêm 9-10-63)

1. Xẻo Đước : Một con rạch ở làng Đông Yên
2. Đông Hoà: Làng quê ngoại
3. Đông Thái: Làng quê nội
4. Điền Trên: Một xóm hẻo lánh khi song thân vừa ra riêng đến đây để lập nghiệp
5. Giáo Như: thầy dạy vỡ lòng tên Như.
6. Đông Yên: Một làng ở quận An Biên (tỉnh Kiên Giang) cách quê nội, quê ngoại một ngày thuyền. Song thân đã tạo lập sự nghiệp tại làng này.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Kiên Giang   

Về Đầu Trang Go down
 
Kiên Giang
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
 Similar topics
-
» [Review] Giang Sơn Bất Hối - Đinh Mặc
» [M] Kỳ án giang hồ [longfic|GTOP, BaeRi] - update chap 7 (18/01/2017)
» BAI GIANG TRUYEN DONG DIEN
» [GTV][Photo] G-Dragon và loạt ảnh giáng sinh tổng hợp

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Thơ Tuyển Việt Nam :: Từ 1930 đến nay-
Chuyển đến